|QBKQ| Chương 9: Thị hạnh

Luyến Nhi nhìn Hoàng Thượng lệnh mọi người ra ngoài, sợ hãi đến cả thân mình đều phát run, y cố gắng nghĩ cách cầu tình với Hoàng Thượng.

“Luyện Quân…”

Hoàng Thượng suy tư về bộ dạng của tiểu gia hỏa này hai năm trước: “Trẫm nhớ bọn họ đều thích gọi ngươi là Luyến Nhi?”

“Vâng, Hoàng Thượng.” Luyến Nhi tuy rằng sợ, nhưng vẫn theo quy củ mà trả lời.

“Được rồi, bình thân, thời điểm chỉ có hai người ngươi cùng trẫm thì không cần đa lễ.”

“Tạ Hoàng Thượng.” Luyến Nhi đứng dậy nép một bên, đồng thời cố gắng để không bị ngã.

Nhìn thấy bộ dạng Luyến Nhi đơn thuần, Dung Diệp xác định tiểu gia hỏa ngay cả đêm nay bị triệu tới làm cái gì cũng không biết. Thế là tâm tình nhẹ đi, vươn tay về phía Luyến Nhi: “Lại đây, đến bên cạnh trẫm.”

Luyến Nhi tiến về phía trước hai bước, lại nghĩ không dám. Y còn đang do dự lại đột nhiên cảm thấy thân thể nằm trong khoảng không. Một trận váng đầu hoa mắt, Luyến Nhi mới biết được chính mình bị Hoàng Thượng ôm lên giường.

“Hoàng Thượng?” Luyến Nhi bị dọa không nhẹ.

Nhìn người dưới thân vừa vội lại vừa sợ, Dung Diệp khó nhịn được trêu đùa hỏi: “Luyến Nhi, biết buổi tối nay ta gọi ngươi tới làm cái gì không?”

“Hoàng Thượng…” Hoàng Thượng muốn giết y, đây là điều đầu tiên Luyến Nhi nghĩ đến. Tuy rằng trên mặt Hoàng Thượng tươi cười như vậy, nhưng nhân gian đều nói gần vua như gần cọp, có ai biết được giờ phút này trong lòng Hoàng Thượng đang nghĩ cái gì? Nghĩ đến đây, nước mắt Luyến Nhi không nhịn được liền trào ra ngoài.

Vốn hắn muốn đùa một chút, ai ngờ Luyến Nhi nhát gan này lại bị hắn dọa sợ tới mức oà khóc lên. Mắt thấy hai hàng lệ ở khóe mi chảy xuống đôi gò má non mềm, Dung Diệp cả kinh, không nghĩ tới lá gan đứa nhỏ này lại nhỏ như thế.

“Ngoan, ngoan, đừng khóc, người vào cung đều phải trải qua một đêm này, đừng sợ.” Hoàng Thượng vừa cười vừa kéo Luyến Nhi vào trong lồng ngực, vuốt ve thân mình y.

“Đều phải trải qua sao?” Luyến Nhi hỏi ngược lại Hoàng Thượng một câu.

“Tóm lại, đêm nay ngươi đến với trẫm, trẫm sẽ dạy ngươi cái gì gọi là thị hạnh.”

Cửu ngũ chí tôn không hề chờ Luyến Nhi đáp lại, trực tiếp ấn người quay về giường, nâng chiếc cằm khéo léo, trước tiên ở cái miệng nhỏ nhắn hôn một chút.

Không nghĩ tới Hoàng Thượng nói lại là loại sự tình này, Luyến Nhi dù chưa thạo chuyện, nhưng dù sao đã đến mười bảy, tỉnh tỉnh mê mê cũng biết một chút. Hoàng Thượng lại hôn y, lập tức làm cho Luyến Nhi đề cao cảnh giác, trừng to mắt nhìn nhất cử nhất động của Hoàng Thượng. Lại thấy Hoàng Thượng cúi thân xuống muốn hôn qua, Luyến Nhi sợ tới mức nhanh nâng hai tay lên bưng kín miệng.

“Ngoan, bỏ tay ra, để trẫm hôn nhẹ ngươi.”

Dung Diệp cũng không có tức giận, ngược lại ôn nhu dỗ dành y. Thấy Luyến Nhi ra sức lắc đầu, miệng nhỏ mấp máy phát ra âm thanh.

Dung Diệp cười: “Nói cái gì, trẫm nghe không rõ.”

Hôm nay Hoàng Thượng cười đến đặc biệt nhiều! Phúc Y mặc dù hầu hạ ở gian ngoài, nhưng thời khắc đều chú ý động tĩnh bên trong. Nghe được trong giọng nói của Hoàng Thượng mang theo ý cười, tâm tình cũng thả lỏng không ít.

Luyến Nhi đơn thuần trả lời: “Hoàng Thượng, Luyến Nhi là… Luyến Nhi là nam hài, không thể cùng Hoàng Thượng thân…”

Vì muốn nói rõ ràng một chút, Luyến Nhi thoáng dời tay đang che miệng. Nhưng là nói còn chưa nói xong, hai tay đã bị Hoàng Thượng nắm lấy. Ngay sau đó môi cũng thất thủ.

Luyến Nhi cố gắng đẩy người đang áp ở trên mình ra, nhưng hai tay bị gông cùm xiềng xiếc, mà Hoàng Thượng hôn càng ngày càng kịch liệt, môi bị ma sát đến phát đau.

Luyến Nhi lên tiếng muốn kháng nghị, lại cảm thấy như có cái gì đó lẻn vào miệng. Hai tay y bị nâng lên cố định trên đỉnh đầu, chốc lát lại cảm giác như bị một sợi dây mềm cột chặt vào đầu giường, mà hai tay Hoàng Thượng lại đang thong thả vuốt ve trên người y.

Trước nay Luyến Nhi chưa từng bị đối đãi như vậy, dùng sức giãy dụa muốn né tránh hắn, nhưng hai tay y đều bị trói chặt ở trên giường, cố gắng phản kháng cũng chỉ tăng thêm hứng thú của Hoàng Thượng.

Thẳng đến khi Luyến Nhi sắp hít thở không thông, Hoàng Thượng mới buông tha cho y. Nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của y thì nở nụ cười nói: “Luyến Nhi, Lục Vương gia từng nói qua muốn thành thân với ngươi, trẫm không tin hắn không làm gì ngươi, hiện tại ngươi lại cùng trẫm nói hai nam nhân không thể làm, không phải không thành thật sao?”

“Không có, chúng ta không có.”

“Không có?” Trên mặt Hoàng Thượng rõ ràng viết hai chữ không tin.

“Thật sự không có, Vương gia với nô tài cho tới bây giờ luôn thủ lễ, chưa từng có hành động phi lễ.”

Luyến Nhi có chút tức giận vì Hoàng Thượng hoài nghi nhân phẩm của Vương gia, giọng nói không khỏi lớn hơn một chút.

“Phải không? Xem ra trẫm đang phi lễ với ngươi phải không?” Sắc mặt Hoàng Thượng có chút trầm xuống.

Luyến Nhi cũng nhìn ra Hoàng Thượng đang tức giận, hối hận tại sao lại ở trước mặt Hoàng Thượng nhắc tới Vương gia, nhưng vốn lời nói ra rồi không thể rút lại.

Luyến Nhi chỉ biết sau đó cả thân thể bị lật lại, trưng ra một tư thế xấu hổ ở trên giường, tiếp đó hậu đình lại kịch liệt đau đớn. Luyến Nhi thống khổ rên rỉ ra tiếng, chưa từng nghĩ sự tình trên giường lại đau đớn đến vậy, phía sau không cách nào ngăn cản nam nhân, Luyến Nhi chỉ có thể nằm ở trên giường, bị động chịu tra tấn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s