|QBKQ| Chương 35: Vui mừng

Luyến Nhi thở dài, xem ra buổi tối hôm nay không nói rõ ràng thì y đừng mong được ngủ.

“Diệp, chuyện quá khứ đừng nhắc lại, ta đã tha thứ cho huynh, ta thật sự không có ghi hận, ta cảm thấy hiện tại rất hạnh phúc. Ta chỉ là hi vọng huynh có thể… lưu thêm một hậu duệ cho hoàng thất, thật sự chỉ là như vậy, thân thể ta không có vấn đề gì, huynh đừng lại suy nghĩ miên man nữa.”

“Không thể như vậy, ta sẽ tìm thầy thuốc, cho dù là tâm bệnh cũng sẽ có biện pháp chữa khỏi.” Dung Diệp chỉ có thể ở nhẹ giọng hứa hẹn bên tai Luyến Nhi, hi vọng có một ngày kỳ tích thật sự sẽ xuất hiện.

Luyến Nhi mở to mắt, nhìn thấy ánh mắt Dung Diệp có chút khổ sở. Chỉ có ở trước mặt y, Dung Diệp mới có thể biểu lộ tình cảm chân thật như vậy, cũng bởi vì điều này, Luyến Nhi thường xuyên đã quên trượng phu của y là Hoàng đế của ngàn dặm non sông.

“Diệp, chỉ có làm như vậy mới là tốt với ta, huynh cho rằng ta tự ủy khuất chính mình một chút cũng không thể được? Huynh cũng không hi vọng tương lai vạn nhất có chuyện gì, ta sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ sao? Rồi không phải sẽ lại giống năm năm trước, toàn bộ người trong triều đình lại muốn giết ta.” Luyến Nhi chua xót cười, tiến sát vào lồng ngực của Dung Diệp.

“Luyến Nhi, không bao giờ… có chuyện như vậy phát sinh lần nữa, ta sẽ không cho phép bất kì kẻ nào thương tổn đến ngươi.”

Luyến Nhi thực kiên trì, Dung Diệp phải đến tẩm cung Cẩm phi qua đêm. Đêm đó, Luyến Nhi không ngủ. Không phải lòng dạ Luyến Nhi hẹp hòi, chỉ là trong lòng thật sự rất đau, đau đến Luyến Nhi muốn chết đi. Bắt buộc chính mình cố gắng không nghĩ đến nữa cũng chỉ vô ích, Luyến Nhi không có trách cứ Dung Diệp. Y biết tâm tư Dung Diệp đều ở trên người y, buổi tối hắn đến chỗ Cẩm phi, cũng là nội thị tính toán đi theo.

Nhưng mà còn chưa tới giờ tý, Dung Diệp đã trở lại.

Giờ phút này, Luyến Nhi đang ngồi ở ghế nằm bên cửa sổ, giật mình nhìn Dung Diệp đi về phía chính mình. Hẳn phải qua giờ hợi mới xong việc, tại sao lúc này đã trở lại? Thời gian còn chưa đến một nén hương.

“Huynh… Sao vậy?” Luyến Nhi không biết nên hỏi như thế nào.

Cái gì Dung Diệp cũng không nói, chỉ đi qua đi ôm lấy Luyến Nhi, đầu chôn ở cổ Luyến Nhi, hai tay khóa chặt Luyến Nhi trong lòng.

Luyến Nhi cũng không nói gì nữa, mặc cho hắn ôm như vậy. Tuy rằng có chút khó thở, nhưng trong lòng thực thoải mái.

✰✰✰

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, Đại tướng quân Trấn Uy truyền tin chiến thắng, đầu tháng tám tướng quân đã tự mình ra trận, ở trong trận đã chém chết thủ lĩnh của dân tộc Thổ Phiên, hơn nữa còn bắt giữ Cảnh vương An Lục Đạt cùng với An Thừa, trước Trung thu tướng quân có thể về đến kinh thành.” 

Tiểu tướng một đường tám trăm dặm kịch liệt trở về truyền tin chiến thắng, vẻ mặt mỏi mệt cũng giấu không được vui sướng cùng kích động. Hơn nữa là lần đầu tiên hắn diện kiến, nhìn thấy vẻ mặt Hoàng đế ngồi ở đại điện rất trang trọng uy nghiêm, cho dù nghe được tin vui thắng lợi cũng không có dễ dàng toát ra cảm tình. Hắn rụt rè mỉm cười với Hoàng Thượng, nhưng ý cười của hắn Hoàng Thượng cũng không để vào mắt.

Dung Diệp ngồi trên long ỷ cao cao tại thượng, nghe được Cảnh vương và con hắn bị bắt giữ kém chút nữa ngửa mặt lên trời thét to. Nghĩ đến lúc trước mắc mưu quỷ kế làm hại hắn thiếu chút nữa thiên nhân vĩnh cách với Luyến Nhi, Dung Diệp hận nghĩ không ra nên cho hắn chết kiểu gì mới có thể giải tỏa mối hận trong lòng. Cố gắng ức chế suy nghĩ toát ra biểu tình, thản nhiên nói với tiểu tướng dưới điện.

“Tiểu tướng quân một đường vất vả, có thưởng.” 

Quần thần dưới điện vì tin tức mà có chút xôn xao, rầm rì nho nhỏ.

✰✰✰

Ánh dương chính ngọ lên cao soi chiếu vạn vật, Luyến Nhi và Cẩm phi ngồi ở sắt thủy đình nhìn mặt hồ vào mùa hè năm nay đã bắt đầu trồng hoa sen, trong hồ còn có hai tiên hạc ở vùng nước cạn kiếm ăn.

“Nương, di nương, nhi thần đã trở về.” Thái tử vừa mới học xong lập tức một đường chạy tới sắt thủy đình.

Luyến Nhi đi ra đình, nắm tay Huyền Khôn, ôm hắn vào trong lòng: “Thật sự là một chút phong thái cũng không có, cứ chạy loạn ngược xuôi như vậy.” Luyến Nhi một bên lau mồ hôi trên trán Huyền Khôn, một bên yêu thương trách cứ.

Cẩm phi ngồi ở một bên nở nụ cười: “Thái tử, mới vừa học xong sao? Muốn dùng qua ngọ thiện không?”

“Hiện tại chưa, mỗi ngày nhi thần phải cùng nương dùng bữa, đợi lát nữa phụ thân trở lại chúng ta cùng nhau ăn.”

Cẩm phi vuốt ve cái bụng cao cao nói với Thái tử: “Bây giờ di nương cũng vô tâm lực quan tâm ngươi, gần đây ngươi ở thái học viện có ngoan ngoãn không?”

“Di nương yên tâm, nhi thần đã không còn là tiểu hài tử, không có không nghe lời thái sư đâu.” Bộ dạng Huyền Khôn trả lời như một tiểu đại nhân.

“Ngươi nha!” Luyến Nhi nhịn không được bật cười, xoa đầu Huyền Khôn, lại nói với Cẩm phi: “Bây giờ hắn cả ngày coi mình như là người lớn, có đôi khi ngay cả Hoàng Thượng cũng phải chịu hắn giáo huấn. Năm trước còn giống một đứa nhỏ, năm nay đột nhiên trưởng thành như vậy.”

“Đó là đương nhiên, bởi vì nhi thần sắp làm ca ca, đương nhiên chính là người lớn rồi.” Huyền Khôn kiêu ngạo nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Không bằng chúng ta dùng bữa trước đi, Hoàng Thượng có lẽ trễ một chút mới có thể trở về. Gần đây chiến sự có việc, sự tình đặc biệt nhiều, phải khẩn trương giải quyết. Cẩm tỷ tỷ ngươi đến nơi này của ta đi dạo một chút, ngàn vạn lần không thể để ngươi bị đói.”

“Như vậy cũng tốt, Thái tử dùng ngọ thiện xong nhất định phải ngủ trưa, buổi chiều còn phải đến thư phòng.” Cẩm phi nói xong cũng đứng lên.

Vừa mới đi vài bước, Cẩm phi đột nhiên dừng cước bộ, sắc mặt khó coi vỗ về bụng.

“Tỷ tỷ, ngươi xảy ra chuyện gì? Không thoải mái sao?” Luyến Nhi thấy Cẩm phi dừng lại liền vội vàng đến hỏi, bây giờ Cẩm phi đã mang thai đủ tháng, tùy thời sẽ có thể lâm bồn.

“Giống như… Hình như là phải… Đau quá.” Cẩm phi cố gắng nhịn vài lần, vẫn là không thể nhẫn nại, cuối cùng xác định chính mình là muốn sinh.

“Người đâu, mau tới đây, tìm bà mụ đến.” Luyến Nhi vừa nghe cũng có chút rối loạn tay chân, không biết là đi tìm người trước hay đưa Cẩm phi hồi cung sẽ tốt hơn: “Cẩm tỷ tỷ, ta nên làm gì? Ta có thể làm gì? Ngươi nói cho ta biết, ta…”

Bên này Luyến Nhi giống như ruồi bọ không đầu loạn chuyển, Thái tử ở một bên ngơ ngác nhìn, hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì.

✰✰✰

“Hoàng Thượng, nếu Cảnh vương đã bị bắt giữ, cũng nên tử hình tại chỗ, phòng ngừa dọc đường đêm dài lắm mộng có chuyện ngoài ý muốn.”

“Hoàng Thượng, thần nghĩ vẫn nên trông giữ nghiêm ngặt áp giải về kinh, thi hành cực hình tại đây sẽ tốt hơn. Dù sao Cảnh vương cũng là trọng phạm phản quốc, không thể cứ qua loa xử lý như vậy, có lẽ ở kinh thành còn có bè phái Cảnh vương cũng không biết chừng.”

Thời điểm đại thần đang ở phía dưới bàn cách xử lý chuyện Cảnh vương làm cho Dung Diệp đau đầu, chỉ nghe đến bên ngoài vang lên một tiếng thét kinh hãi: “Hầu gia, ngài không thể vào, Hoàng Thượng còn đang thảo luận chính sự với nhóm đại thần.” Đang nói còn chưa có dứt, Dung Diệp đã nhìn thấy Luyến Nhi chạy tới chính mình.

Dung Diệp vội vàng đứng lên đón Luyến Nhi. Y đã chạy lên long ỷ, vẻ mặt hưng phấn tươi cười, thần tình lộ ra nước mắt, một đường bổ nhào vào lồng ngực Dung Diệp khóc lớn lên, miệng còn lẩm bẩm.

“Sinh, đã sinh rồi.” 

Luyến Nhi ngẩng đầu, nhìn thấy Dung Diệp có chút khó hiểu, tâm tình hưng phấn vẫn không thể bình tĩnh: “Diệp, sinh, Cẩm tỷ tỷ sinh, là một Hoàng tử, là một Hoàng tử, huynh đã có hai Hoàng tử, không còn có người có thể tách chúng ta ra.” 

Nói xong nước mắt lại trào lên, hoàn toàn quên mất tình huống hiện tại, ngẩng đầu khép hờ con ngươi ướt át, ý tứ vô cùng minh bạch: Diệp, hôn ta.

Bị bộ dạng Luyến Nhi vừa khóc vừa cười dọa một chút, Dung Diệp cũng vui mừng theo Luyến Nhi, nhìn thấy Luyến Nhi rõ ràng câu dẫn như thế, lập tức không chút do dự cúi đầu hôn lên môi y.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s