|QBKQ| Chương 34: Hoàng tử

Nhìn thấy cung nữ cẩn thận sát thanh lương cao lên người Huyền Khôn, Luyến Nhi tự trách không thôi. Đều do y kích động quên mất thái y căn dặn, cứ lỗ mãng bế Thái tử đi ra.

“Hầu gia không cần tự trách như vậy, Thái tử không có trở ngại gì, không thể trúng gió chủ yếu là sợ lưu lại vết sẹo, hiện tại xem ra Thái tử khôi phục không tồi, nếu thân thể ngứa ngáy chỉ cần bôi một chút thanh lương cao là ổn.”

Nghe thái y nói, cuối cùng Luyến Nhi cũng yên lòng, phất phất tay, cung nhân phía dưới liền tiễn thái y đi ra ngoài. Luyến Nhi quay lại nhìn Thái tử nằm ở trên giường, nhất thời không biết nên làm sao mới tốt. Thái tử sẽ là người kế thừa duy nhất của Đại Thịnh hoàng triều, mà hiện tại hắn mới bốn tuổi, tương lai sẽ có đủ loại thử thách chờ hắn. Ở chung với hắn một năm, y thật sự rất thương yêu đứa nhỏ này, giống như là nhi tử do chính y sinh ra, muốn đem hết thảy những gì tốt đẹp nhất cho hắn. Nhưng cho dù y ở trước mặt Thái hậu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, trong lòng y vẫn rất bất an.

Cho dù y và Dung Diệp có bao nhiêu thân mật, vẫn không thay đổi được chuyện Dung Diệp là Hoàng đế, cho dù Dung Diệp khẳng định vì y hi sinh hết thảy, mà chính mình có thể ích kỷ như vậy sao? Thái hậu lo nghĩ quốc gia xã tắc, có thể nói nàng sai sao? Tuy rằng Thái hậu không phải mẫu thân Dung Diệp, dù sao cũng là quý phi duy nhất của Tiên Hoàng. Nàng nguyện ý buông thân phận mà hành lễ với chính mình chỉ vì muốn chính mình hồi cung, vì muốn cho Dung Diệp có thể an tâm triều chính. Hiện tại vì con nối dõi hoàng thất lại hạ thấp chính mình cầu tình ở trước mặt y. Một mẫu thân như vậy, vì đứa con có thể làm đến bước này, nếu là y vì Huyền Khôn ── Luyến Nhi xác định chính mình cũng sẽ làm như thế.

Dung Diệp xử lý xong chính vụ cũng đã hết ngày, từ ngự thư phòng trở lại tẩm cung, thay đổi quần áo muốn đi tìm Luyến Nhi.

“Hôm nay Luyến Nhi có trở về không?”

“Không có, hôm nay nghe nói Thái tử đã tốt hơn nhiều, mọi người trong cung đã yên tâm hơn. Hầu gia ở lại bồi Thái tử, hơn nữa nghe nói hôm nay Hầu gia lại tuyên thái y một lần, là tuyên ở Tê Phượng cung, Hầu gia hẳn là ôm Thái tử qua đó.” Phúc y giúp Dung Diệp thắt lại dây lưng bên hông, đứng dậy đáp lời.

“Hả? Theo trẫm đi xem.” Dung Diệp chỉnh vạt áo trước một chút, rồi từng bước ra cửa.

Sắc trời đã tối, Luyến Nhi nhẹ nhàng dỗ Huyền Khôn, thấy hắn ngủ say mới đứng dậy. Đột nhiên y rất choáng đầu, nghĩ đến mấy ngày qua vì chiếu cố Thái tử ngủ không tròn giấc nên có chút mệt mỏi, muốn tìm một chỗ tựa một chút, lại cảm nhận được người ôm lấy phía sau, cảm giác quen thuộc làm cho toàn thân y buông lỏng.

“Xảy ra chuyện gì? Có phải quá mệt mỏi không?” Dung Diệp đỡ lấy Luyến Nhi, bế y từ chỗ ngồi đi ra thiên điện.

“Huynh đem ta ra đây làm gì? Khôn nhi hắn…” Luyến Nhi sốt ruột nhìn lại chỗ Thái tử.

“Không phải Thái y đã nói hắn tốt lắm rồi sao, ngươi còn lo lắng cái gì? Hắn đã ngủ giống tiểu trư còn ngồi tại đó nhìn hắn, ngươi cũng quá sủng hắn rồi.” Vừa nói vừa đi tới chính điện Tê Phượng cung, Dung Diệp đặt Luyến Nhi ở trên giường: “Cả đầu ngươi chỉ nghĩ tới Khôn nhi, ta rất ghen tị, chúng ta đã bảy ngày không ở cùng một chỗ, ngươi lại không để cho ta nhìn ngươi?” Bộ dạng Dung Diệp rất giống như một tức phụ hờn giận.

“Nhớ huynh làm gì nha? Mỗi ngày luôn quấn lấy ta, ước gì huynh ly ta xa một chút.” Luyến Nhi cười nói.

“Hôm nay không quấn lấy, chỉ là rất nhớ ngươi. Bảy ngày bảy đêm rồi ngươi cũng chưa nghỉ ngơi tốt, ta không muốn thấy ngươi vất vả như vậy.” Dung Diệp cũng ngồi đến trên giường, nâng mặt Luyến Nhi cẩn thận xem xét: “Nhìn ngươi đã gầy như vậy, nhất định mệt chết đi.”

“Mệt một chút có là gì, chỉ cần Khôn nhi không có việc gì ta đã an tâm.”

“Đúng vậy, tiểu bạch kiểm đáng yêu như thế, đương nhiên là phải trả giá chút tâm tư.” Dung Diệp trêu đùa Luyến Nhi, xem ra tâm tình của y không tốt, Dung Diệp tưởng y vẫn lo lắng bệnh tình Thái tử.

“Diệp, không bằng… Lại sinh một đứa đi.” Luyến Nhi suy nghĩ thật lâu, cuối cùng không nhịn được mở miệng.

Ngoài miệng nói làm phu thê bình thường cũng chỉ là lừa mình dối người thôi, Dung Diệp thân là vua của một nước, làm sao có thể không để ý đến trách nhiệm. Cả một buổi chiều giằng co tâm sự, Luyến Nhi cuối cùng cố lấy dũng khí nói ra. Tuy rằng thời điểm nói ra trong lòng rất đau, nhưng y biết Dung Diệp nghe được lời nói này cũng không khá hơn bao nhiêu so với y.

Hiển nhiên Dung Diệp không hiểu được ý tứ trong lời của Luyến Nhi, tiếp tục trêu đùa Luyến Nhi: “Được, chúng ta đi Quan Âm miếu van cầu Quan Âm, nàng cũng không thể bỏ lòng từ bi tặng cho ta một nhóm hài tử.” Vừa nói, tay còn không thành thật sờ lên bụng Luyến Nhi.

“Diệp, ta là nói thật.” Cầm lấy tay Dung Diệp đang vuốt ve bụng y, Luyến Nhi đứng đắn nói.

Thấy biểu tình Luyến Nhi rất nghiêm trọng, nụ cười trên mặt Dung Diệp cũng cứng lại: “Luyến Nhi, ngươi có biết chính mình đang nói cái gì không? Chúng ta đã có Thái tử, vì sao còn muốn sinh thêm một đứa? Ngươi không thương ta sao? Vì sao muốn ta đi theo người khác lên giường? Là vì con nối dõi sao? Vì sao ngươi đột nhiên nghĩ như vậy? Có phải có ai đã nói cái gì với ngươi hay không? Là Cẩm phi sao?” Dung Diệp hoàn toàn đã không còn bộ dạng trấn định trầm ổn như ngày thường, kích động nắm chặt hai vai Luyến Nhi.

“Huynh đừng trách cứ người khác, là ta tự nghĩ như vậy, dù sao ta cũng không quản huynh đi tìm nữ nhân. Nói ra, theo ta lên giường với người khác lên giường có gì khác nhau?” Không thể bất động vu trung, Luyến Nhi nhịn không được nói lớn, giống như nói vậy mới có thể tự thuyết phục chính mình tin tưởng.

“Ngươi nói cái gì?” Dung Diệp trở nên có chút không biết làm sao. Luyến Nhi hồi cung đã hơn một năm, hắn một mực cố gắng lảng tránh vấn đề này, có lẽ Luyến Nhi không phải ý tứ đó, nhưng câu nói này làm cho hắn không thể không nghĩ đến ý tứ kia.

Tuy rằng Dung Diệp và Luyến Nhi mỗi đêm luôn ở cùng một chỗ, hoan ái cũng coi như hài hòa, nhưng vật kia của Luyến Nhi vẫn không phản ứng được, tuy rằng mỗi lần cao trào đã có tinh trùng chảy ra nhưng lại ngạnh không đứng dậy. Dung Diệp không thể không tự trách, đây là bệnh căn do năm đó lưu lại, cho dù là mỗi đêm ngủ cùng một chỗ, Dung Diệp vẫn không thể xác định Luyến Nhi có thật sự hưởng thụ cùng hắn hay không, chỉ có thể tận lực giảm bớt lo lắng của y, muốn làm cho y càng thoải mái.

Hơn một năm qua, Dung Diệp đi tìm rất nhiều thầy thuốc, tất cả thầy thuốc đều nói thân thể Luyến Nhi không có vấn đề, đây là tâm bệnh. Cũng thử qua rất nhiều phương pháp, lại thủy chung không có tiến triển. Đến bây giờ, Luyến Nhi đã cự tuyệt thầy thuốc, chỉ nói bây giờ cũng rất thoải mái, nhưng điều này lại thành khối tâm bệnh trong lòng Dung Diệp.

“Diệp, chúng ta là phu thê, ta hi vọng huynh là của riêng ta, nhưng huynh đồng thời cũng là Hoàng đế, giang sơn xã tắc đều là trọng trách của huynh, chúng ta không thể ích kỷ như vậy.”

“Không… Không phải, Luyến Nhi, không phải như thế, ngươi đang nói dối đúng không? Ngươi sợ hãi ta tìm người khác mới nói như thế đi? Có phải có người bức ngươi rời khỏi ta? Có phải hay không?” Dung Diệp gắt gao ôm Luyến Nhi, sợ y cứ như vậy rời khỏi hắn.

“Tóm lại, huynh phải có thêm một Hoàng tử, coi như là tâm nguyện của ta. Hôm nay ta mệt mỏi, để cho ta ngủ đi.” Luyến Nhi không hề để ý tới phản ứng của Dung Diệp, y đích xác đã quá mệt mỏi, y cần phải ngủ một giấc.

“Luyến Nhi, ta biết vô luận ta làm gì cũng không thể bù lại lỗi lầm ngày xưa, nhưng ta thật sự yêu ngươi, ta sẽ đối xử với ngươi thật tốt. Luyến Nhi, đừng không để ý tới ta.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s