|QBKQ| Chương 32: Cuộc sống hạnh phúc không tên

“Thân phận của Hầu gia là gì trong cung có ai mà không biết, làm sao không nhận nổi chút hành lễ này? Bổn cung cũng là vô tình đi ngang qua đây, nhìn thấy Hầu gia liền lại thỉnh an, hẳn là không phiền đến Hầu gia ngài?”

Luyến Nhi cảm thấy nữ nhân này không giống với những phi tần ác độc trong cung ngày xưa, cảm giác với nàng cũng không tệ lắm, bất tri bất giác hai người đã cùng nhau trò chuyện. Luyến Nhi biết nữ nhân này cũng không phải trùng hợp đi ngang qua, nàng thật sự có mục đích đến tìm y, nhưng mục đích của nàng không phải tuyên chiến hay thăm dò y, mà là đến để cúi đầu xưng thần.

Mẹ của Thái tử là một vị quý phi xinh đẹp, còn nàng lại là bào muội của người đó. Trước nay Thái tử vẫn giao cho nàng nuôi nấng, tuy rằng nàng có thể hưởng phúc nhờ nhi tử của tỷ tỷ, nhưng nàng là một nữ nhân minh mẫn, nàng biết trong lòng Hoàng Thượng chỉ có Luyến Nhi, mà nàng cũng chỉ một lòng lo lắng cho nhi tử của tỷ tỷ ── Thái tử Huyền Khôn.

Nàng hiểu được Luyến Nhi không có khả năng sinh hạ hài tử cho Hoàng Thượng, trong lòng nhất định cũng sẽ có chút tiếc nuối. Cho nên nàng hi vọng có thể dựa vào Luyến Nhi, mong Luyến Nhi có thể xem Thái tử như nhi tử của mình mà đối đãi. Như vậy, cho dù có một ngày chính mình thật sự gặp bất trắc, có Luyến Nhi này bảo hộ cũng có thể bảo đảm Thái tử bình an.

Luyến Nhi đi theo Cẩm phi đến Lam Khuyết cung, nơi này từng là nơi ở của vị quý phi xinh đẹp và Cẩm phi, hiện tại Cẩm phi đang nuôi dưỡng Thái tử ở nơi này, ít nhất là đến khi Thái tử tròn sáu tuổi.

Lần đầu tiên Luyến Nhi nhìn thấy tiểu Thái tử Huyền Khôn, y đã bị đứa nhỏ này mê hoặc. Hắn quả thực chính là Dung Diệp thu nhỏ lại mười lần, ngoại hình cực kỳ giống. Chỉ là tuổi Huyền Khôn còn quá nhỏ, vẫn còn tính tình trẻ con, hoàn toàn là một tiểu hài đồng tinh nghịch. Mà Huyền Khôn cũng rất thích Luyến Nhi, khuôn mặt đầy thịt nho nhỏ luôn cười với Luyến Nhi. Tuy rằng đã ba tuổi vẫn chưa nói được rõ ràng, việc ấy cũng không khác biệt lắm so với những đứa nhỏ khác, nhưng thần thái vương giả kia so với một đứa nhỏ bình thường thật sự bất đồng.

Cuộc sống một năm sau của Luyến Nhi chỉ vây quanh Hoàng Thượng, Thái tử, Thái hậu. Mỗi buổi sáng tỉnh dậy, Huyền Khôn nhất định ở trong ổ chăn của y, đôi mắt to làm nũng cười cười với y. Rửa mặt xong, Luyến Nhi sẽ mang theo Khôn nhi đi thỉnh an Thái hậu, nói chuyện phiếm một hồi, lại mang Thái tử đến thư phòng, cả buổi sáng gần như luôn bồi Huyền Khôn đọc sách. Nếu có một ngày Luyến Nhi bận rộn không thể ở lại, Huyền Khôn nhất định tức giận khiến lão sư ở thư phòng mệt muốn chết.

Giữa trưa, bốn người Dung Diệp, Huyền Khôn, Luyến Nhi và Cẩm phi cùng nhau dùng ngọ thiện. Tới buổi tối, Luyến Nhi lại dỗ Huyền Khôn ngủ, Dung Diệp cũng ném chính vụ sang một bên, ôm y triền triền miên miên vận động một chút, thẳng đến khi hai người đều kiệt sức mới chìm vào giấc ngủ.

Đến sáng sớm hôm sau, Dung Diệp đã đi vào triều, lúc Luyến Nhi tỉnh dậy Huyền Khôn lại nhào vào lồng ngực y làm nũng. Mọi việc mỹ mãn hạnh phúc như vậy, nếu không phải Thái tử đột nhiên gặp chuyện không may, mọi việc đã được mỹ mãn, nhưng là…

Buổi tối ngày đó sau khi hoan ái mãnh liệt, Dung Diệp giúp Luyến Nhi tẩy trừ sạch sẽ, ôm y vừa mới đi vào giấc ngủ thì giọng Phúc Y ở bên ngoài vang lên. Dung Diệp có chút hờn giận, nhưng vì Luyến Nhi thúc giục vẫn kiên trì đứng dậy. Đi ra gian ngoài chỉ thấy Phúc Y quỳ trên mặt đất, giọng nói mang theo tiếng nức nở.

“Hầu gia, Lam Khuyết cung vừa rồi phái người lại đây, nói toàn thân Thái tử nổi nốt đỏ, đã thỉnh thái y đến, nhưng Cẩm phi nương nương lo lắng nên vẫn gọi người lại đây báo một chút.”

Nghe nói Thái tử sinh bệnh, Dung Diệp cũng đi lên: “Hiện tại ra sao rồi? Đã tuyên ai xem qua?”

Phúc Y một bên giúp đỡ Luyến Nhi vội vội vàng vàng mặc quần áo, một bên trả lời: “Bẩm Hoàng Thượng, người vừa rồi đến truyền lời nói đã tuyên qua ba vị thái y cũng chưa có chuyển biến tốt, vì vậy nương nương mới dám đến kinh động Hoàng Thượng và Hầu gia.”

Đường tới Lam Khuyết cung như phi nước đại mà đi, lúc đến nơi đã thấy thái y đang ở gian ngoài chờ lệnh, Cẩm phi muốn vào xem Thái tử lại bị bọn hạ nhân ngăn cản trở về.

“Thái y, hãy cho bổn cung vào, bổn cung cả ngày ở một chỗ với Thái tử, nếu Thái tử bị, vậy bổn cung cũng không thể may mắn thoát khỏi, hãy cho ta vào.” Trên mặt Cẩm phi mang theo lệ, gần như khẩn cầu nói với thái y đang ngăn cản.

“Các ngươi làm sao, vì sao đến rồi mà không đi vào xem chẩn, ngồi ở bên ngoài làm cái gì?” Dung Diệp vừa thấy mấy thái y ngồi ở gian ngoài phòng Thái tử thảo luận sự tình, tâm tình nhất thời càng kém, ngữ khí so với ngày thường đối đãi bọn họ lạnh hơn vài phần.

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, chúng thần đã xem qua, đang chờ đợi Hoàng thái y xem chẩn.” Vài vị thái y lập tức quỳ xuống, trong đó một vị mở miệng giải thích.

“Là chứng bệnh gì mà phải nhiều người các ngươi cùng nhau xem chẩn?” Lòng Luyến Nhi nóng như lửa đốt: “Ta đi vào xem Thái tử trước.”

“Hầu gia, chuyện này sợ không được, bệnh trạng Thái tử… Như là…” Lão thái y có chút ấp a ấp úng.

“Là cái gì? Nói mau.” Dung Diệp hận không thể một cước đạp hắn.

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, tuy rằng chưa thể xác định, nhưng chứng bệnh Thái tử quả thật rất giống bệnh đậu mùa.” Một vị thái y khác nhanh chóng tiếp lời, sợ Hoàng Thượng mất hứng liền chém vị thái y kia.

“Cái gì?” Luyến Nhi và Dung Diệp gần như đồng thời kinh hô ra tiếng.

“Ta muốn đi vào xem, Diệp… Hoàng Thượng, huynh trở về đi, ta có chút hiểu biết về loại bệnh này, để ta đi chiếu cố Thái tử.”

“Luyến Nhi!” Dung Diệp ôm cổ Luyến Nhi: “Không được, rất nguy hiểm.”

“Hoàng Thượng, ta sẽ cẩn thận không để bản thân mắc bệnh, huynh vẫn nên rời xa một tí đi, ta đến chiếu cố Khôn nhi là được rồi!”

Luyến Nhi ôn nhu dỗ Dung Diệp, kỳ thật trong lòng rất lo lắng. Thái tử mới bốn tuổi, bệnh đậu mùa lại là loại bệnh thập phần nguy hiểm, nếu vạn nhất không may, huyết mạch Đại Thịnh hoàng triều sẽ bị chặt đứt. Khôn nhi là cốt nhục duy nhất của Dung Diệp, cũng như là nhi tử của y, hơn nữa đoạn thời gian này ở cùng Huyền Khôn, y càng ngày càng thích đứa nhỏ này. Ở trong lòng y thật sự đã xem Huyền Khôn như nhi tử của chính mình. Tuy trong đầu vẫn còn đang xen lẫn giữa quyết tâm và bất an, nhưng Luyến Nhi nghĩ, trước vẫn nên trấn an Dung Diệp rồi nói sau.

Bình tĩnh trong chốc lát, Dung Diệp cũng tìm về lý trí: “Luyến Nhi, ngươi phải cẩn thận, ta tuyệt đối không muốn thấy ngươi gặp chuyện không may.”

Luyến Nhi một bên gật đầu, một bên đẩy Dung Diệp ra ngoài cửa: “Ta biết, huynh mau trở về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải lâm triều.”

“Vậy… Được rồi!” Dung Diệp lưu luyến rời đi.

Luyến Nhi quay đầu lại, nhìn đến hai mắt Cẩm phi đẫm lệ mông lung nhìn y, đột nhiên quỳ xuống trước y: “Hầu gia, Thái tử là cốt nhục của tỷ tỷ ta, cũng là ký thác duy nhất của ta. Di nương như ta thật vô dụng, thời điểm bây giờ cũng không thể chiếu cố hắn.” Cẩm phi quỳ gối dưới thân Luyến Nhi khóc không thành tiếng.

Luyến Nhi muốn nâng nàng đứng dậy, rồi lại ngại vì thân phận, chỉ có thể lệnh người bên ngoài: “Mau đỡ nương nương đứng dậy. Cẩm phi tỷ tỷ, ngươi không cần đa lễ như vậy, lòng ta đã xem Thái tử như nhi tử của mình, ta nhất định sẽ tận tâm hết sức chiếu cố Thái tử.”

Thái y thỉnh Cẩm phi trở về phòng ngủ, hơn nữa dùng dược vật khử độc khắp mấy phòng gần Lam Khuyết cung, chỉ để lại Luyến Nhi và hai nô tài ở trong này chiếu cố Huyền Khôn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s