|QBKQ| Chương 31: Luyện Quân hầu

Ba ngày sau.

Khách hàng thân quen của Luyến Tâm tú phường đang vây quanh ở bên ngoài, có người là đến xem náo nhiệt, có người ở nơi này tiếc hận, cũng có vài thanh niên càn rỡ muốn đến nhìn mỹ nam.

Giờ phút này, Luyến Tâm tú phường thật sự náo nhiệt mà trước nay chưa từng thấy. Ngoài cửa mười mấy nam tử tiến vào, mỗi người đều có dung mạo tuyệt mỹ, khí suất hơn người. Nam tử kia nhìn qua cũng chỉ chỉ như mười hai mười ba tuổi nhưng lại thập phần tuấn mỹ, có thể đoán được tương lai nhất định là nam tử anh tuấn. Một đám nhìn qua một nam tử khác cũng rất cường thế mang theo một đám người bận rộn trang hoàng lại cổng và sân. Trước cửa Luyến Tâm tú phường náo nhiệt như thế, cũng chưa thấy được bóng dáng của chủ nhân tú trang.

“Tú phường này đang xảy ra chuyện gì, phải đổi chủ nhân sao? Nếu như vậy thì rất đáng tiếc, tay nghề tốt như vậy, ta còn nghĩ đợi hai năm sau, chờ khuê nữ nhà ta đến tuổi lấy chồng cũng muốn thêu một bộ hỉ bào ở tú trang này.”

“Không phải đổi chủ nhân, nhưng mà hình như là việc vui, xem kiểu trang hoàng này chính là muốn đón thê, thực không biết cô nương nhà ai có phúc khí tốt như vậy, công tử kia ở tú trang lớn lên rất tuấn tú, nếu tướng mạo tân nương không bằng y sẽ rất đáng tiếc.” Một người khác đoán.

“Nghe ngươi nói, tướng mạo như vậy tùy tiện là có thể xứng được sao? Chỉ sợ tìm vạn lần trên thiên hạ cũng không có một người xứng được.” Lại một người đáp, câu nói vừa rồi khiến vài người nói chuyện xung quanh đều gật đầu nói phải.

Lúc này Luyến Nhi ngồi ở trước một mặt kính thật to trang điểm, nhịn không được thở dài. Tại sao sự tình phát triển đến mức này? Đều do Thái hậu làm ầm ĩ khiến y tâm phiền ý loạn, mới nôn nóng làm ra quyết định sai lầm như vậy, trúng mưu của Dung Diệp.

Hỉ bà một bên là ma ma trong cung, cũng là cung nữ lâu năm bên cạnh Thái hậu. Nhìn thấy Luyến Nhi còn đang than thở, gấp đến độ muốn tiến lên nói hai câu. Nhưng thân phận người này không phải là nhỏ, vạn nhất một câu nói không hợp ý y có lẽ nửa đời sau cũng đừng nói là vất vả, có thể ngay cả mạng cũng phải mất. Tới lúc gấp rút đến chảy mồ hôi đầy đầu, Luyến Nhi cuối cùng chấm dứt hối hận, xoay người lại xấu hổ cười cười với Bình Bác.

“Bác, muốn ta mặc cái gì thì lấy đến đây đi!”

Bình Bác như được đại xá lấy qua hỉ bào đã cầm trên tay nửa ngày, động tác thật cẩn thận nhanh chóng giúp Luyến Nhi mặc vào.

Ba ngày trước.

Lúc Luyến Nhi và Dung Diệp đã ăn mặc chỉnh tề từ trong thất đi ra, Thái hậu trực tiếp lấy một cái hộp trong tay Bình Bác giao cho Dung Diệp. Dung Diệp nhận hòm rồi nhìn gì đó bên trong, trên mặt một trận kinh ngạc, một lát sau mới gọi người cất hòm vào, không có cho Luyến Nhi xem qua. Luyến Nhi nghĩ là chuyện gì đó trong cung không thể cho y xem, y cũng không có lòng hiếu kỳ đuổi theo hỏi, thế là không có để ý. Kết quả hai ngày sau đó, Thái hậu mỗi ngày đều đến xem Luyến Nhi, luôn miệng nhắc đến chuyện hôn nhân, giống như một bà bà giao đãi cho tức phụ. Thẳng đến đêm qua, mười một vị thân vương đột nhiên tiến đến bái phỏng cùng một lúc, khiến Luyến Nhi một trận sợ hãi. Tuy rằng cùng Dung Diệp thành thân, thân phận của Luyến Nhi đã có thể nâng lên một bậc, tương xứng nói chuyện cùng các vị vương gia, nhưng hiện tại mười một vị đệ đệ của đương kim Hoàng Thượng cùng nhau tới chỗ y, y gánh vác không nổi. Chuyện khác không nói, chỉ là mười một vị vương gia kia vừa tới đã khiến Luyến Nhi quáng mắt nửa ngày trời. Một đám người lớn mạc danh kỳ diệu úp úp mở mở đàm chuyện, Luyến Nhi cuối cùng hiểu rõ những người này đang nói cái gì, sau đó kết quả chính là ── hiện tại.

Luyến Nhi mặc hỉ bào đỏ thẫm, y nhẹ nhàng thở ra, thật may là nam trang. Đột nhiên Luyến Nhi nghĩ tới một chuyện, y mặc nam trang, chẳng lẽ Dung Diệp mặc nữ trang sao? Ở trong đầu hiện lên bộ dạng Dung Diệp mặc vào nữ trang, trên mặt tô son trát phấn, Luyến Nhi thiếu chút nữa cười to ra tiếng, nhìn đến ánh mắt Bình Bác có chút quái dị nhìn về phía y, vội vàng nhịn xuống.

Tưởng rằng sẽ ở tú phường cử hành hôn lễ, kết quả khi Luyến Nhi chuẩn bị xong thì có đoàn nhạc diễn tấu đi đến tú phường. Một đường vựng đầu trướng não bị nhét vào kiệu hoa, đến khi nâng tới một ngã tư đường, cỗ kiệu ngừng lại. Lúc này bên ngoài Phúc Y cao giọng xướng nặc gì đó, y cũng không có nghe rõ, một chân người tiến vào, Bình Bác xốc cửa kiệu dìu y đi ra ngoài, không có đội khăn voan, Luyến Nhi cứ thoải mái làm nhân vật nổi bật ở trước mặt mọi người như vậy.

Luyến Nhi nhìn đến Dung Diệp cũng là một thân đỏ thẫm hỉ bào, nhưng là có chút khác với hỉ phục của y, hoa văn trên áo hắn là một con rồng to.

Luyến Nhi đang như ở trong mộng, đầu tiên là thấy người đứng đầy ngã tư rộng lớn, những người này ── là đại thần năm đó chủ trương giết y, còn có thị vệ trong cung, thái giám, cung nữ, còn có mười một vị thân vương. Ở tại đây nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, cũng chưa có lập tức đưa vào động phòng. Phúc Y cầm vải lụa minh hoàng trong tay đi đến giữa thính thất, cao giọng truyền nội dung thánh chỉ của Hoàng Thượng, từ nay về sau Đại Thịnh hoàng triều có thêm một vị Luyện Quân hầu, nơi này cũng sẽ được tân kiến thành phủ của Luyện Quân hầu, gọi là Luyện Quân hầu phủ.

Tuy rằng tú phường kia đã được phong tên Luyện Quân hầu phủ, nhưng đêm tân hôn Luyến Nhi không thể ở lại nơi đó. Dung Diệp thật sự lo lắng y một mình ở nơi đó, kiên trì tiếp y hồi cung. Luyến Nhi vẫn có chút bài xích hồi cung, nhưng nhìn đến ánh mắt Dung Diệp hi vọng, nghĩ đến hắn mỗi ngày đều phải xuất cung đến nơi này của y, sáng sớm lại vội vàng vào triều, quả thật có chút đau lòng, cho nên vẫn là về cung.

Hiện tại trong cung đã có nhiều khác biệt so với trước kia, mọi thứ đều làm cho Luyến Nhi cảm thấy được là vì y mà thay đổi. Hiện tại chưởng quản hậu cung chính là Thái hậu, ở phương diện quyền lợi cũng không giống như trước vì tranh sủng mà hãm hại người khác, hơn nữa trong cung thiếu rất nhiều tần, phi nên đã thanh tĩnh rất nhiều so với khi trước.

Bây giờ còn là buổi sáng, một mình Luyến Nhi không có việc gì làm đành đi dạo quanh sắt thủy đình. Ngồi ở trong đình nhìn mặt hồ, trong đầu hồi tưởng lúc trước lần đầu y gặp Hoàng Thượng chính là ở đây.

Thời điểm Luyến Nhi còn một mình nhàm chán, một vị hậu phi đi ngang qua y, hành lễ với Luyến Nhi rồi mới tiến vào sắt thủy đình.

“Tham kiến Hầu gia.” Vào đình, phi tử này lại thi lễ lần nữa.

“Nương nương không cần đa lễ, Luyến Nhi không nhận nổi.”

Thấy nàng và những người theo sau nàng, Luyến Nhi đoán rằng nàng hẳn là vị phi duy nhất còn lại trong cung ── Cẩm phi. Nàng là nương nương, là thiếp của Hoàng Thượng, Luyến Nhi không tiện đụng chạm với nàng, không dám đỡ nàng lên.

Thân phận Luyến Nhi là Hầu gia. Tuy rằng trong cung tất cả mọi người biết, Hầu gia cũng chỉ là danh hiệu che đậy bên ngoài, kỳ thật thân phận thực sự chính là Hoàng hậu, nhưng Luyến Nhi vẫn không có tự giác như vậy, y vẫn cho rằng mọi chuyện của Dung Diệp ở trong cung y không nên tham gia, cho nên vẫn lấy thân phận Hầu gia ước phúc chính mình. Buổi tối Dung Diệp trở lại Thiều Nguyệt cung ── nơi của Luyến Nhi, khi đó mới là thời gian sinh hoạt phu thê của bọn họ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s