|QBKQ| Chương 3: Sắt thủy đình

Ấn tượng đầu tiên của Luyến Nhi đối với hoàng cung chính là ── lớn, quá lớn, vương phủ đối với y đã rất to lớn rồi, có hồ, có núi, còn có mười mấy cái vườn, nhưng trong hoàng cung toàn là núi thật nước thật, còn có một hồ lớn tự nhiên. Tuy rằng Luyến Nhi không thể nhìn hết từng vườn, nhưng y đoán rằng ít nhất cũng phải có hơn trăm cái.

Buổi chiều y theo Vương gia vào cung, Vương gia mang y đến rất nhiều nơi, dành cả một ngày cùng y đi dạo.

Vừa rồi một công công đến truyền lời, bảo Vương gia đến Từ Thục uyển có người cần gặp, cho nên hiện tại chỉ có một mình Luyến Nhi ngồi ở một cái đình nhỏ bên hồ, nhàm chán chờ Dung Diễn trở về. 

Đã vào cung thì phải làm theo quy củ, hiện tại không có Vương gia bên cạnh, Luyến Nhi có chút bất lực, đâu cũng không dám đi, chỉ có thể ngồi trong cái đình nhỏ này lẳng lặng chờ. Nhìn đến hồ nước xanh biếc êm ả tùy theo gió thổi mà nhẹ nhàng khởi cuộn sóng, vốn là rất đẹp, nhưng xem lâu cũng thực nhàm chán.

Nghe thấy có tiếng bước chân tới gần, Luyến Nhi tưởng Dung Diễn đã trở lại, người còn chưa có xoay đã lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập ý cười, lúc thấy rõ mặt người tới, y mới phát hiện không phải là Dung Diễn.

Người đến là một nam tử thành thục thoạt nhìn so với Dung Diễn lớn hơn vài tuổi, tướng mạo so với Dung Diễn còn tuấn mỹ hơn vài phần, nhưng ngũ quan cùng Dung Diễn vẫn có vài phần giống nhau, điểm khác chính là người này toàn thân cao thấp đều có một loại khí phách cao quý vương giả. Mặt nam tử vô biểu tình nhìn Luyến Nhi, ánh mắt so với Vương gia nhà y còn uy nghiêm hơn nhiều lắm.

Dung Diệp nhìn đến một tiểu thiên hạ xuất hiện trước mắt, bộ dạng thập phần tinh xảo, nhưng vẫn là hình hài của một đứa nhỏ, đáng yêu đến nỗi làm cho người ta cảm thấy kinh tâm động phách, gương mặt này qua vài ba năm nhất định trở nên khuynh quốc khuynh thành. Tiểu giai nhân vừa thấy hắn chân tay đã luống cuống, cũng không quỳ xuống hành lễ, giống như không biết làm sao mới hợp quy củ, hiển nhiên cũng không biết thân phận của hắn.

Phúc Y một bên hảo tâm giải vây cho tiểu gia hoả: “Phía trước ngươi chính là Hoàng Thượng, còn không mau hành lễ.”

Nghe ra được Tiểu Phúc Tử thích tiểu gia hoả này, giọng nói cũng không giống như đối người khác nói những lời như thế, ngược lại đè thấp giọng sợ làm kinh động tiểu gia hoả. Nhưng hiển nhiên là tiểu gia hoả này vẫn bị hoảng sợ, lập tức bùm một cái quỳ xuống.

“Tiểu nhân… Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân không biết là Hoàng Thượng đến, tiểu nhân thỉnh an Vạn tuế gia.”

Luyến Nhi bị dọa sợ đến mức gan muốn theo miệng nhảy ra ngoài. Trời ạ, đây là Hoàng Thượng, Vương gia là muốn cầu người này ban cho thánh chỉ sao? Xem sắc mặt Hoàng Thượng âm lãnh, không giống như là một người thấu tình. Luyến Nhi miên man suy nghĩ, trong lòng đã nghĩ việc cầu thánh chỉ tứ hôn là một chuyện khó khăn. 

“Đứng lên đi, trẫm không trị tội của ngươi.”

Dung Diệp nhìn tiểu gia hoả trước mắt vì sợ mà cả người đều cứng như bức tượng lại không ngừng run rẩy. Bình thường thì không đến nỗi vì chút việc nhỏ này mà trị tội một nô tài, nhưng hắn cái gì cũng sẽ không nói, nô tài bên cạnh nhận thức lo lắng đề phòng một lúc cũng không tính trừng phạt.

Luyến Nhi ngẩng đầu nhìn sắc mặt hai người, trông thật sự không giống như là muốn trị tội mình mới chậm rãi cúi đầu đứng ở một bên, cố gắng làm cho sự tồn tại của chính mình trở nên nhỏ bé hết mức có thể.

“Ngươi gọi là gì?”

Luyến Nhi đầu tiên là sửng sốt một chút, lập tức phản ứng được Hoàng Thượng là hỏi chính mình, lại vội vàng quỳ xuống nói: “Hồi bẩm Hoàng Thượng, tiểu nhân họ Luyện tên Quân.”

“Hả? Thật sự có họ như vậy? Nếu vậy… Ngươi không phải con nhà bình thường?” Ngẩng đầu liếc mắt nhìn Luyện Quân một cái: “Luyện Quân? Nhưng ta gặp dòng họ này không nhiều lắm. Tổ tiên ngươi là người ở nơi nào?”

“Hồi bẩm Hoàng Thượng, nguyên quán của tiểu nhân ở Tô Châu, chỉ là một quê nhà bình thường, hiện tại làm thư đồng ở vương phủ của Lục Vương gia.”

“Tô Châu… Là một nơi tốt.”

Dung Diệp nhìn tiểu gia hỏa quỳ trên mặt đất, bị chính mình dọa sợ đến nhảy dựng, y còn nhỏ cũng rất hiểu lễ nghi đúng mực, tuy rằng sợ đến phát run cũng không làm mất thể thống, trong lòng hắn đánh giá y không hề thấp: “Đứng lên mà nói, không cần câu nệ như vậy, người nào cũng như nhau.”

“Tiểu nhân chỉ là một dân thường, không dám vọng tưởng gặp mặt Hoàng Thượng.”

Chính y ở trong vương phủ làm thư đồng vài năm, quy củ đối với quan lớn trong vương phủ đều hiểu được, trước khi tiến cung Vương gia cũng dạy y một ít. Nếu không lúc này chỉ sợ đã quân tiền thất nghi*, vạn nhất khiến Hoàng Thượng mất hứng thì mạng nhỏ của y cũng không đảm bảo được.

*Quân tiền thất nghi: theo mình nghĩ là vô lễ trước mặt Hoàng Thượng.

“Không quan hệ, hãy bình thân.”

Ngữ khí như trước vẫn lạnh lùng thản nhiên, nghe không ra hỉ nộ, nhưng là lời nói so với ngày thường nhiều hơn một ít: “Đây là thánh chỉ, không ai dám hàng tội của ngươi, trẫm muốn nhìn mặt ngươi.”

Luyến Nhi nghe xong lời này mới nhẹ nhàng đứng lên. Hoàng Thượng đã nói là thánh chỉ, tuy rằng y không nghĩ đến bị Hoàng Thượng nhìn mặt, nhưng cũng không thể kháng chỉ không tuân. Vương gia hiện tại không ở nơi này, Luyến Nhi sợ nói một câu, làm một hành động không tốt liền bị Hoàng Thượng chán ghét.

“Ngẩng đầu lên.”

 Vừa rồi một phút ngắn ngủi nhìn qua thật sự không đủ, hắn còn muốn nhìn lại khuôn mặt nhỏ nhắn như búp bê kia.

Luyến Nhi chậm rãi ngẩng đầu, muốn cúi đầu lại không dám kháng chỉ, lại không có biện pháp thoải mái nâng lên, chỉ có thể gồng hai vai, cổ hơi co lại, hai tay nhỏ bé ở sau lưng dùng sức xoắn tay áo.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s