|QBKQ| Chương 29: Bà mối?

Luyến Nhi đứng ở cạnh cửa, nhìn thấy rất nhiều cung nữ đang thêm trà.

“Luyến Nhi, mau lại đây.” Thái hậu vẫy tay với Luyến Nhi, cười thập phần hòa ái, “Luyến Nhi, đừng câu nệ như thế, đều là người một nhà.”

Nghe được người một nhà, chân mày Luyến Nhi nhíu một chút, hầu như đã đoán được mục đích của Thái hậu tới đây. Nhưng cũng chỉ là ý nghĩ của y, y vẫn chậm rãi tiêu sái bước đến bên người Thái hậu.

Vị Thái hậu vui vẻ kéo Luyến Nhi đến trên ghế bắt đầu nói chuyện. Nhưng Luyến Nhi chưa bao giờ gặp mặt Thái hậu, y không biết nên nói cái gì.

“Luyến Nhi nha, công tử xem… Công tử ở bên ngoài cũng đã vài năm. Lúc công tử ở trong cung, ai gia cũng nghe nói qua một ít, nhưng lại không có duyên nhìn thấy công tử.”

“Thân phận Luyến Nhi thấp kém, hôm nay được diện kiến thánh nhan đã là tam sinh hữu hạnh*.”

*Tam sinh hữu hạnh: phúc ba đời.

“Ai!” Thái hậu thở dài một tiếng, lại kéo Luyến Nhi ngồi xuống: “Kỳ thật, ai gia cũng không phải là người có thân phận cao quý. Năm đó Tiên hoàng còn sống, là bởi vì thân mẫu của Hoàng Thượng—— Hoàng hậu tỷ tỷ vì ai gia cầu tình trước mặt Tiên hoàng, ai gia mới không bị biếm vào lãnh cung. Vị tần còn lại vì muốn gây sóng gió nơi hậu cung mà bị biếm thành thứ nhân, cả đời ở lãnh cung kham khổ. Sau đó Hoàng Thượng đăng cơ, lấy nhân nghĩa trị vì thiên hạ, hơn nữa Tiên hậu cũng đã khuất nhiều năm, cho nên Hoàng Thượng mới đưa ai gia ngôi vị Thái hậu này. Nói ra, ai gia cũng chỉ là một mình cô liêu trong cung. Nhưng những năm gần đây Hoàng Thượng đối xử với ai gia cũng tốt lắm, cho nên hiện giờ ai gia nhìn thấy Hoàng Thượng đau khổ thế này, trong lòng thật sự rất khổ sở.”

Nói đến đây, Thái Hậu cầm lấy khăn lụa lau khóe mắt. Luyến Nhi muốn mở lời lại bị Thái Hậu đánh gãy, chỉ có thể nghe Thái Hậu tiếp tục nói: “Hôm nay ai gia cũng là nóng vội đến nơi này quấy rầy công tử, nhưng hôm nay Hoàng Thượng vốn dĩ không ở trong cung, đến buổi tối liền chạy ra ngoài cung. Thật sự không có cách, ai gia cũng biết nguyên nhân công tử không muốn hồi cung, nhưng xem như ai gia cầu xin công tử, vì giang sơn xã tắc, vì thiên hạ, thương sinh linh dân chúng, xin công tử trở về cung.”

Thái Hậu càng nói càng kích động, lại thấp người hành lễ ở trước mặt Luyến Nhi. Luyến Nhi bị dọa lập tức đứng lên, tiến lên đỡ lấy Thái Hậu.

Sự tình tới nước này rồi, Luyến Nhi cũng thật sự không có chủ ý, nghĩ trước tiên cứ đáp ứng cho xong việc, nhưng chuyện trong lòng kia thủy chung không thể cởi bỏ.

Lần nữa tùy tiện đáp ứng, thật vất vả thỉnh Thái hậu trở về cung, lão nhân gia còn không muốn đi, nói muốn dùng ngọ thiện cùng Luyến Nhi mới bằng lòng đi. Thế là Luyến Nhi chỉ có thể không cam lòng đi chuẩn bị ngọ thiện, bởi vì có Thái hậu ăn, y nhất định phải chuẩn bị ngọ thiện thật tốt.

Nếm qua ngọ thiện lại hàn huyên mấy câu, lúc sắc trời đã hạ tối cuối cùng Thái hậu cũng rời đi. Luyến Nhi cảm thấy toàn thân đã mềm xuống, thân người mỏi mệt tựa vào ghế không biết làm gì. Lúc này, tiếng bước chân theo thường lệ lại đến nữa. Luyến Nhi thở dài, ngay cả khí lực giương mắt cũng không có. Hôm nay, toàn bộ tinh thần y đã dùng để đối phó Thái hậu.

“Luyến Nhi, ta đã trở về.” Dung Diệp cười ha hả tiêu sái đến trước mặt Luyến Nhi, bộ dạng nghiễm nhiên như tướng công vừa mới tan tầm về nhà thân mật với nương tử.

“Tại sao ngươi lại đến nữa.” Luyến Nhi mỏi mệt hỏi một câu.

“Hả?” Đầu tiên Dung Diệp sửng sốt, rồi mới hiểu được Luyến Nhi nói đến lời nói ngày hôm qua của hắn. Dung Diệp cười meo meo nói với Luyến Nhi: “Ta biết, ta biết, quân bất kiến quân*, nhưng hiện tại ta chỉ là người thường, không phải Hoàng Thượng. Đương nhiên ta có thể đến đây.”

*Anh Diệp biết chữ ‘Quân’ là Hoàng Thượng, vậy ảnh thay đồ thành người thường, không phải Hoàng Thượng nữa thì coi như vẫn được gặp Luyến Nhi =))).

Luyến Nhi xúc động đến mức muốn hộc máu, người này đã vô lại còn bẻ cong lời nói của y. Cảm giác bị người kéo vào trong lồng ngực, Luyến Nhi muốn giãy dụa, lại mất toàn bộ khí lực vì một câu nói.

“Luyến Nhi, chúng ta thành thân đi!”

Giống như tiếng thở dài, Luyến Nhi nghe không rõ ràng lắm, chỉ mê man nhìn về phía Dung Diệp, nhìn đến một đôi mắt mang theo ý cười, con ngươi chân thực lại mang tia sáng. Luyến Nhi không thể cự tuyệt hắn.

“Luyến Nhi ngoan, chỉ cần ngươi gật đầu, chúng ta lập tức thành thân, ta chính là phu quân của ngươi, cả đời chúng ta không xa rời nhau. Mặc kệ chuyện gì xảy ra ta cũng sẽ bảo hộ ngươi, không bao giờ… rời bỏ ngươi lần nữa.”

Không được, Luyến Nhi cố gắng vài lần vẫn không thể tự chủ thân mình, như là bị thôi miên, y nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó y lập tức hối hận. Nhưng không muốn thừa nhận đã không còn kịp rồi, bởi vì Dung Diệp đã ôm y lên giường.

Như vậy có phải quá nhanh hay không? Cứ tha thứ hắn như vậy? Có phải sẽ lại hối hận không? Trong lòng Luyến Nhi vẫn đang do dự, quần áo trên người đã ly khai thân thể. Lúc Luyến Nhi phản ứng được Dung Diệp đang làm cái gì, y đã không còn nắm được cục diện trong tay.

“Luyến Nhi đừng sợ, ta ở đây.” Phát giác Luyến Nhi hơi hơi run rẩy, Dung Diệp trấn an y, cũng không có vội vã bắt đầu.

Được hôn nhẹ nhàng, Luyến Nhi có chút mê hoặc nhắm mắt lại, cảm thụ độ ấm đã lâu không có. Ba năm qua, y sống như một thánh nhân. Tuy rằng từng có ít nhiều thân mật cùng Hoàng Thượng, nhưng bây giờ Luyến Nhi đã không còn là một thiếu niên ngây ngô, mặc dù thân thể đã không còn phản ứng, nhưng vẫn rất khát vọng độ ấm của hắn.

Hôn dần dần trở nên thô bạo hơn, mang theo hương vị tình dục. Thẳng đến khi Luyến Nhi cảm giác được tay Dung Diệp sờ tới giữa hai chân, toàn thân Luyến Nhi đã căng thẳng ra mồ hôi lạnh: “Không cần!”

“Luyến Nhi, xảy ra chuyện gì? Không thoải mái sao?” Nhìn thấy sắc mặt Luyến Nhi lúc xanh lúc trắng, Dung Diệp nghĩ đã làm đau y, lập tức dừng tay.

“Hoàng Thượng… Bỏ đi, ta… Luyến Nhi… Đã không thể phản ứng.”

“Tại sao lại như vậy?” Dung Diệp không thể tin được, lại ôn nhu sờ vào vật nhỏ giữa hai chân Luyến Nhi. Nhưng mặc kệ Dung Diệp cố gắng ra sao, vật nhỏ kia vẫn mềm oặt. Dung Diệp đột nhiên có chút bất lực, không biết nên làm gì.

Cảm giác được hơi thở Dung Diệp bất đồng, Luyến Nhi mở to mắt, nhìn thấy lệ Dung Diệp gần như chảy xuống, Luyến Nhi hơi hơi nở nụ cười.

“Luyến Nhi… Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…”

“Đều là ngươi ban ân cho ta.” Nước mắt y ── rốt cuộc vẫn trào lên, không thể khống chế khóc lớn ra tiếng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s