|QBKQ| Chương 28: Quân bất kiến quân

Từ sau ngày đó, Luyến Nhi cuối cùng cũng biết tính xấu của Hoàng Thượng. Đường đường Cửu ngũ chí tôn mỗi buổi tối lại xuất hiện ở sân sau nhà Luyến Nhi. Bất luận y lãnh đạm nói móc hắn cũng ở lại hậu viện không chịu đi, thậm chí còn không thèm ăn cơm, cứ mỗi buổi tối đúng giờ đã lại đây.

Tuy rằng ngoài miệng Luyến Nhi nói chán ghét Dung Diệp đến, nhưng trong lòng lại có chút ngóng trông ban đêm.

Nhớ rõ một ngày, Dung Diệp đột nhiên kể chuyện ngày xưa cho Luyến Nhi nghe. Lúc ấy Luyến Nhi đang tắm rửa ở trong phòng, Dung Diệp an vị ở trên cây, thảnh thơi nói chuyện cùng Luyến Nhi, giống như bọn họ đang bàn việc nhà.

“Luyến Nhi, ngươi biết không? Năm trẫm mười tám tuổi đã đăng cơ, trẫm nghĩ ngươi đã biết. Phụ hoàng trẫm chỉ có một hậu hai phi, có thể nói là thánh quân thiên cổ khó được. Mười một đệ đệ của trẫm đều là thân sinh huynh đệ, điều này càng khó có được. Bởi vì sau khi phụ hoàng trẫm cưới mẫu hậu cũng không còn gần gũi một nữ tử nào, từ đó một phi một tần bị vắng vẻ ở tại hậu cung. Tưởng rằng đế vương gia mỹ mãn như vậy, phụ hoàng lại vì lo quốc sự quá độ mà ngã bệnh. Lúc ấy phụ hoàng trẫm đã bị bệnh qua hai tháng, mà lúc bấy giờ trẫm là thái tử giám quốc vốn không có thực quyền. Tuy rằng cố gắng duy trì nội bộ triều đình cân bằng, nhưng trẫm thật sự sợ hãi đối mặt nhiều thế lực phe phái như vậy. Nhưng cho dù trẫm bị mất quyền lực cũng không cảm thấy có nguy hại gì. Lúc ấy trẫm nghĩ rất đơn giản, đợi thân thể phụ hoàng khỏe lại sẽ có thể khống chế cục diện trở về, cho nên trẫm mặc kệ nó. Nhưng mà phụ hoàng không có khỏe lại, chẳng những phụ hoàng không khỏe, ngay cả mẫu hậu cũng bắt đầu ngã bệnh. Không bao lâu sau đó mười hai huynh đệ trẫm bị biến thành cô nhi. Thẳng đến khi đó, trẫm mới ý thức được trẫm đang làm cái gì.”

Nói tới đây, giọng nói Dung Diệp rốt cuộc không thể bình tĩnh, nghe ra thản nhiên lẫn một chút trào phúng, lại tiếp tục nói: “Xem ra trẫm chính là người như vậy, làm việc luôn phải đợi cho gặp chuyện không may xảy ra mới biết hối hận. Hoàng đế không có quyền lực như là một lão hổ bị bẻ răng. Hơn nữa có triều thần bắt đầu phản đối trẫm, thậm chí có người đã uy hiếp tới an nguy của mười một đệ đệ. Lúc ấy bọn họ vẫn còn là tiểu hài tử, trẫm chỉ có thể tự mình cố gắng lo chu toàn hết thảy nội bộ triều chính. Đã vài năm qua, tính cách của trẫm trở nên càng âm trầm, ngay cả các huynh đệ cũng bắt đầu sợ hãi trẫm. Trẫm xác thực đã thay đổi rất nhiều, trẫm sợ hãi một ngày không có năng lực bảo hộ, sợ hãi có người phản đối sự thống trị của trẫm. Trẫm nghĩ năng lực lớn nhất của trẫm chính là đi làm một minh quân thánh chủ, nhưng rốt cuộc trẫm đánh mất chính mình, quên mất rằng làm người cũng cần phải biết vui vẻ.”

Khí hậu mùa hè trong kinh thành hợp lòng người, đến buổi tối vẫn có chút râm mát. Luyến Nhi không cho phép Dung Diệp tiến vào trong phòng y. Cho nên lúc Luyến Nhi đi vào giấc ngủ, Dung Diệp luôn ngồi trên cây trong viện, lẳng lặng nhìn cửa sổ ngăn cách hắn với Luyến Nhi.

Gió thổi, Luyến Nhi lại buồn ngủ vô độ. Đã gần một tháng, y biết người kia ngoài cửa sổ vẫn an vị ở trên cây đối diện nhìn y. Hôm nay, hắn vậy mà nói ra sợ hãi trong lòng với y, không hề tự chủ mà bại lộ sự yếu đuối ở trước mặt y. Hẳn là nên tin hắn một lần sao? Luyến Nhi rõ ràng biết tâm chính mình đã động. Nhưng y… Không muốn lại giống như trước.

Luyến Nhi nhẹ nhàng đẩy song cửa ra, nhìn người nọ an vị ở nhánh cây. Vị trí kia vừa vặn có thể nhìn vào trong phòng, chỉ cần y mở cửa sổ hắn sẽ lập tức thấy được. Nhưng mà lúc này hắn đã muốn ngủ. Luyến Nhi trầm mặc, ban ngày hắn phải lo quốc sự vất vả, buổi tối ngay cả an ổn ngủ cũng không được. Y lại một trận đau lòng, chỉ cần xúc động thêm một chút, y sẽ mở miệng gọi hắn vào nhà.

Thật may, thật may lý trí vẫn chiếm thượng phong. Luyến Nhi đẩy cửa rồi đi ra ngoài, bước về phía tàng cây.

Kỳ thật lúc Luyến Nhi mở cửa sổ Dung Diệp cũng đã tỉnh. Hắn trợn tròn mắt nhìn cửa sổ, nhưng ban đêm quá tối, hắn cũng không thể nhìn xa như vậy, chỉ biết là Luyến Nhi đang đứng ở cửa sổ. Một lát sau nghe thấy tiếng cửa mở, Dung Diệp nghe được lòng chính mình đang đập mạnh từng hồi, không thể tin được chuyện sắp xảy ra. Rốt cuộc hắn không thể bảo trì bình tĩnh, Luyến Nhi còn chưa đến, hắn đã leo xuống.

Nhìn thấy Hoàng Thượng từ trên cây leo xuống, Luyến Nhi không hề bày ra một bộ dạng lạnh như băng, chậm rãi đi đến trước mặt hắn: “Vì sao?”

Rốt cuộc không thể che giấu tâm tình ưu thương, mày nhíu lại thật sâu, cũng sắp có lệ rơi xuống dưới: “Như bây giờ có ý nghĩa gì?”

Tưởng rằng sẽ nghe được lời nói ấm áp, lại là một chậu nước lạnh dội xuống đầu. Từ lúc chào đời tới nay lần đầu tiên Dung Diệp biết cảm giác không biết nói gì để chống đỡ.

“Trở về đi, tội gì phải làm khổ chính mình? Chúng ta đã định không thể nào trở lại như trước.”

Nghe được Luyến Nhi nói như vậy, Dung Diệp kích động đứng lên: “Vì sao lại nói như vậy, trẫm biết trước kia trẫm làm sai rất nhiều chuyện, trẫm chỉ là muốn…”

“Đủ rồi!” Luyến Nhi đánh gãy lời nói của Dung Diệp: “Ngươi là chủ nhân của thiên hạ, là chủ nhân của ngàn dặm non sông này. Nếu ngươi muốn hẳn là thiên hạ, là lê dân bá tánh. Nhưng ta chỉ muốn cuộc sống thật yên bình, chỉ hi vọng làm người thường. Ngươi có thể vì giang sơn vì thiên hạ bỏ qua tất cả, nhưng đối với ta mà nói, nhà đối với ngươi chính là cả thế giới, hết thảy mọi thứ là của ngươi.”

Dung Diệp không có phản bác, chỉ nhìn Luyến Nhi, nghe Luyến Nhi.

“Ngươi là quân chủ của thiên hạ. Thật trùng hợp, tên của ta cũng có chữ ‘Quân’, nhưng chữ ‘Quân’ của ta với chữ ‘Quân’ của ngươi hoàn toàn bất đồng. Từ lúc sinh ra chúng ta đã ở hai con đường hoàn toàn khác nhau. Hoàng Thượng, ngươi hãy nghe cho kỹ, từ giờ khắc này, quân bất kiến quân.” Nói xong, Luyến Nhi không hề lưu luyến xoay người trở về phòng, để lại Dung Diệp kinh ngạc đứng ở trong viện.

Dung Diệp bật cười.

Hóa ra thật sự không được, hóa ra không phải có quyền là mọi chuyện có thể như ý, tình yêu không phải chỉ cần hắn muốn là có thể tìm trở về, tình yêu là hai người phải đứng ở cùng độ cao mới có thể thấu hiểu nhau.

Không còn nghe thấy tiếng động bên ngoài, Luyến Nhi nằm ở trên giường trằn trọc. Nói cũng đã nói, bọn họ sẽ không còn gì liên quan, chặt đứt hoàn toàn triệt để. Thật tốt quá, cuối cùng cũng tự do. Nhưng mà, tại sao mặt y lại ướt sũng?

Thời điểm Luyến Nhi thương tâm vì hai người hữu duyên vô phận, có một việc y không ngờ tới, sở dĩ Hoàng Thượng có thể có được ngôi vị không phải vì hắn là con cả, không phải vì mệnh hắn tốt, mà là vì hắn có một việc kiên cường gấp trăm lần so với người thường. Quân bất kiến quân ── Luyến Nhi nói bốn chữ trọng điểm này ra, mà Dung Diệp lại đang tự hỏi quân tự này.

Đột nhiên hôm sau có rất nhiều người xuất hiện ở trước cửa Luyến Tâm tú phường, Luyến Nhi hoàn toàn bị sợ ngây người.

✰✰✰

*Quân bất kiến quân: Chữ ‘Quân’ đầu tiên chính là chỉ tên thật của Luyến Nhi, chữ ‘Quân’ thứ hai ý chỉ Hoàng Thượng, ngụ ý Luyến Nhi không muốn gặp lại Hoàng Thượng nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s