|QBKQ| Chương 27: Khó giải

Đã mười ngày trôi qua kể từ ngày nhìn thấy Hoàng Thượng, hắn quả thực không đến. Luyến Nhi thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tuy rằng y trước mặt làm trò như lãnh khốc vô tình, nhưng trong lòng vẫn vô cùng bất an.

Luyến Nhi đang ở hậu viện tẩy tú phẩm, nghe thấy trước cửa có tiếng bước chân, y vội vàng chạy tới sân trước, thuận tay kéo hạ màn trúc: “Là ai?”

“Luyến Nhi, là ta.” Lục Vương gia cười sờ vào màn trúc, không có đẩy ra. Màn trúc đong đưa một chút, chờ Luyến Nhi mở ra.

“Vương gia, tại sao ngài lại vào cửa trước?” Luyến Nhi lôi kéo dây, màn trúc lại cuốn lên.

Vì để không có người phát hiện ra hành tung của y, Lục Vương gia cho tới bây giờ luôn là vào theo cửa sau. Lục Vương gia cứ không kiêng nể gì đi vào cửa trước như vậy, hiển nhiên là Luyến Nhi đã biết ý hắn bảo không cần phải tránh né Hoàng Thượng.

Sắc mặt Luyến Nhi trầm xuống dưới: “Là ngài nói cho hắn?”

“Không phải, ta cũng không biết tại sao Hoàng huynh biết đến. Mấy ngày hôm trước đột nhiên huynh ấy hỏi ta, ngươi hiện tại sống thế nào, rồi mới nói rằng các ngươi đã gặp mặt.”

Nghe được hắn nói như vậy, sắc mặt Luyến Nhi càng trầm, không có đáp lời, xoay người vào phía trong viện.

Dung Diễn một đường đi theo phía sau y: “Luyến Nhi… Ngươi… Có nghĩ tới muốn về cung không?”

“Hồi cung?” Luyến Nhi cười nhạo: “Để bị giết thêm một lần?”

“Hoàng huynh… huynh ấy thật sự đang sám hối, nửa năm này huynh ấy vẫn tìm ngươi, hơn nữa ngày hôm qua… Ngươi… Nguyện ý tha thứ huynh ấy không?”

“Hừ!” Luyến Nhi lãnh đạm cười: “Không muốn!” Lạnh lùng nói một câu, không chừa một đường sống.

Dung Diễn cũng biết, hiện tại yêu cầu Luyến Nhi tha thứ Hoàng huynh cũng quá bất cận nhân tình*, nhưng nhìn đến Hoàng huynh từng ngày một tiêu trầm xuống, là thân sinh huynh đệ nào có không đau lòng.

*Bất cận nhân tình: hành vi không hợp thường tình người ta.

Luyến Nhi đảo mắt nhìn Lục Vương gia đang ở phía sau y, cũng không có tỏ vẻ đồng tình. Tuy rằng trong lòng vẫn không thể buông tha đoạn tình cảm kia như cũ, nhưng Luyến Nhi cũng biết, tình yêu trong mắt đế vương vĩnh viễn không sánh bằng giang sơn xã tắc. Một khi trở thành gánh nặng của hắn sẽ bị đá văng ra không chút lưu tình. Y đã nếm qua đau khổ một lần, không muốn lại đẩy chính mình xuống hố lửa lần nữa.

Từ thau gỗ nhặt lên bộ quần áo vừa mới giặt qua, Luyến Nhi một bên ở hành lang phơi đồ, một bên nói chuyện Dung Diễn: “Vương gia, đa tạ ngài năm đó đã cứu ta, nhưng thương tổn hắn gây ra cho ta không có cách nào bồi đắp.”

“Ngươi còn yêu huynh ấy, huynh ấy cũng còn yêu ngươi, vì sao phải tra tấn nhau như vậy?” Dung Diễn có chút kích động, giọng nói lớn hơn một chút.

Động tác trên tay Luyến Nhi tạm dừng, sau đó lại tiếp tục làm việc: “Vậy thì đã sao? Hắn yêu ta, lúc ấy lại có thể thương tổn ta không chút do dự. Ta thương hắn, lại ngay cả năng lực hận hắn cũng không có. Cho dù không hận, ta cũng không thể tha thứ hắn.”

“Lần trước, Hoàng huynh nói gặp được ngươi. Tuy rằng huynh ấy cực lực che dấu, nhưng ta đã thấy huynh ấy rơi lệ.” Lục Vương gia gần như cầu xin nhìn Luyến Nhi.

Rốt cuộc ngụy trang không nổi nữa, biểu tình lãnh đạm xuất hiện vết rách, vẻ mặt ưu thương dần dần hiện lên trên mặt Luyến Nhi, một giọt thanh lệ lặng lẽ chảy xuống: “Đúng vậy, thân là vua của một nước, thế nhưng vì một Xà Luyện Quân mà rơi lệ, đây là vinh hạnh của ta.”

“Luyến Nhi, đừng khóc…” Một bàn tay nâng lên, nhẹ nhàng vì y lau đi nước mắt chảy xuống, trong giọng nói có chút chua xót cùng ôn nhu.

Cả người Luyến Nhi cứng đờ, gần như kinh ngạc không thể quay đầu. Thân người cao lớn anh vĩ, ôn nhu lau đi nước mắt ngày càng nhiều trên mặt Luyến Nhi. Luyến Nhi lại đột nhiên nổi giận với Lục Vương gia.

“Ngươi lại gạt ta, các ngươi hai người lại diễn trò trước mặt ta, thế mà lại diễn ở trước mặt ta hai lần, các ngươi lại khi dễ ta như vậy, các ngươi…” Cái tay kia vẫn còn bướng bỉnh lau nước mắt trên mặt Luyến Nhi, Luyến Nhi căm tức liền gạt bỏ tay ra: “Còn có ngươi, ngươi cho ngươi là Hoàng đế thì rất giỏi sao? Ngươi sẽ có thể khi dễ ta như thế?”

“Không có, trẫm không phải muốn khi dễ ngươi, trẫm chỉ là nhịn không được muốn đến nhìn ngươi, trẫm không muốn nhiễu loạn cuộc sống của ngươi.”

“Vậy ngươi còn đứng đây làm gì? Ngươi không phải đã nói… không bao giờ xuất hiện ở trước mặt ta nữa sao?” Luyến Nhi lớn tiếng lên án không thể kiểm soát.

Lặng yên thật lâu, Dung Diệp cuối cùng mở miệng: “Được, trẫm lập tức rời đi.”

“Hoàng huynh.”

“Đứng lại.”

Luyến Nhi và Lục Vương gia đồng thời lên tiếng.

Dung Diệp quay đầu lại nhìn Luyến Nhi, chờ y nói tiếp.

“Thỉnh Hoàng Thượng sau này… Không cần đến, Hoàng Thượng đừng quên lời nói của chính mình.”

Dung Diệp không trả lời, bình tĩnh nhìn Luyến Nhi. Thẳng đến khi thấy Luyến Nhi không thể tự chủ, mới ảm đạm đi ra Luyến Tâm tú phường.

Nhìn thấy Hoàng Thượng đi rồi, Lục Vương gia mới mở miệng: “Luyến Nhi, dù sao huynh ấy cũng là Hoàng Thượng, ngươi…”

“Lục Vương gia, nếu sau này ngài muốn làm thuyết khách của Hoàng Thượng, Luyến Tâm tú phường cũng không hoan nghênh ngài.” Luyến Nhi bình thản nói ra miệng, lại tiếp tục công việc trên tay.

Lục Vương gia biết bây giờ nói gì Luyến Nhi cũng nghe không vào, trước cũng chỉ có thể về vương phủ.

Đã đi rồi.

Nhìn thấy sân rộng rãi đã trống trơn, Luyến Nhi lại một trận mê man. Thật sự không tha thứ sao? Trong lòng vẫn luôn có chờ mong, hi vọng có thể chứng minh hắn thực tâm, hi vọng có thể trở lại bên người hắn. Nhưng chuyện năm trước cứ như cái gai nhọn trong lòng Luyến Nhi, vết thương vĩnh viễn không thể khép lại.

Thế gian luôn nói Hoàng đế kim khẩu ngọc ngôn, một chữ đáng giá nghìn vàng. Nhưng mà Hoàng đế Luyến Nhi gặp lại không phải như vậy.

Sáng sớm ngày hôm sau, Luyến Nhi rời giường rửa mặt, vừa vào trong viện đã nhìn thấy trên mặt đất có bóng dáng một người ngồi trên cây trúc.

Luyến Nhi nâng mái che nắng nhìn về phía trước, thấy Cửu ngũ chí tôn đứng nhìn lại y. Luyến Nhi kinh ngạc, một chậu nước còn chưa có rửa mặt trực tiếp đổ về phía trước. Mà Luyến Nhi đã quên việc nhất thời y cần làm, toàn bộ chậu nước đã đổ ra. Đầu tiên khiến y nghẹn họng không phải là sự xuất hiện của Hoàng đế mà là phía dưới y, chờ Dung Diệp từ trên cao nhảy xuống xem xét Luyến Nhi, toàn thân y đã ướt.

“Ngươi lại đây làm gì? Không phải ngươi đã nói… không bao giờ đến đây nữa sao?”

“Trẫm…” Dung Diệp có chút khó nói, đương nhiên hiểu được việc hắn làm không đủ quang minh: “Trẫm nhịn không được.”

“Buông tay.” Nhẹ nhàng đẩy tay Dung Diệp, ngữ khí cũng có chút ôn hòa.

“Toàn thân ngươi ướt rồi, đi thay quần áo đi.” Dung Diệp muốn đỡ Luyến Nhi vào phòng.

“Xin Hoàng Thượng dừng bước, ta có thể tự mình thay.” Tuy rằng ngữ khí đã ôn hòa không ít, nhưng thái độ vẫn là cự tuyệt người bên ngoài ngàn dặm.

Dung Diệp có chút buồn bã lưu lại ngoài cửa, nhìn qua cánh cửa kia, trong đầu đoán bộ dạng Luyến Nhi bây giờ như thế nào.

Luyến Nhi cũng không khác biệt nhiều so với Hoàng Thượng. Vừa rồi ở dưới tình thế cấp bách, y bị Hoàng Thượng kéo vào trong lồng ngực, trong nháy mắt gần như rất muốn ôm chặt hắn không buông tay. Luyến Nhi dựa vào tủ quần áo, một thân ướt đẫm lại miên man suy nghĩ.

Đích xác đã bốn năm, lâu lắm rồi y không có thân cận da thịt cùng người khác, đối mặt ái nhân lại khó tự chủ. Nhưng nghĩ đến thân cận da thịt lại nhớ về quá khứ bị lăng nhục ở Ngự Trảm giam. Luyến Nhi dần dần lạnh lẽo, cởi xuống quần áo ướt đẫm, lấy trong tủ ra một bộ quần áo sạch sẽ mặc vào, ánh mắt lại đạm mạc rũ xuống lần nữa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s