|QBKQ| Chương 26: Quay đầu

Luyến Nhi à Luyến Nhi… Phúc Y nói thật đúng, lấy bản tính của ngươi cho dù rời khỏi hoàng cung cũng sẽ chọn nơi gần trẫm nhất, ở một nơi nhìn được trẫm, bảo vệ trẫm. Hóa ra chỉ cách có một tường, hóa ra ngươi ở ngay bên ngoài Tử Cấm thành không đến một dặm.

Một đường chạy như điên đến nơi theo lời của hai lão phụ kia, đằng sau chỉ có tiềm long hộ vệ triển khinh công đuổi kịp, những người khác đã bị cách rất xa, mà Phúc Y này hoàn toàn không biết võ công đã không còn nhìn thấy ở đâu nữa.

Nhìn bảng hiệu khắc hai chữ Luyến Tâm trên cửa, Dung Diệp không hiểu tại sao chính mình khẩn trương, muốn kêu Phúc Y, nhưng mà quay đầu lại thì Phúc Y còn chưa có đuổi kịp.

Lại quay đầu nhìn cánh cửa, Dung Diệp nở nụ cười tự giễu.

Ba năm qua, Luyến Nhi cho dù không hận cũng sẽ chịu gặp hắn sao? Hắn thực không quên, khi hắn biết rõ ràng chân tướng luôn hỏi lục đệ Luyến Nhi ở đâu, khi đó lục đệ nói ra sự việc cho hắn. Hóa ra Luyến Nhi chịu nhiều ủy khuất như vậy, hóa ra trong cung còn có một mặt tối tăm như thế. Cho dù giết chết những người đó, Luyến Nhi bị thương tổn cũng là một tay hắn làm. Bởi vì ích kỷ, bởi vì oán hận gần như đã giết chết Luyến Nhi. Nếu năm đó lục đệ không cứu được Luyến Nhi, Luyến Nhi thật sự đã ở trước mắt hắn bị một đao cắt thịt chảy máu đầm đìa, vì sao lúc đó hắn lại điên cuồng như vậy?

Dung Diệp do dự nhìn cánh cửa kia. Cứ đi vào như vậy sao? Liệu y có thể tha thứ cho một người từng tổn thương mình không? Những khổ sở Luyến Nhi phải chịu nên bù đắp sao cho tốt?

Thẳng đến hôm nay Dung Diệp mới biết được, hóa ra hắn là người nhát gan, yếu đuối, ích kỷ như thế.

Dung Diệp đứng yên tại cửa thật lâu, thẳng đến khi Phúc Y đuổi kịp: “Chủ tử, bằng không… Nô tài vào?”

Dung Diệp lắc đầu, xoay người quay về hoàng cung.

✰✰✰ 

Thời tiết rất nóng, Luyến Nhi tháo đấu lạp xuống. Mặt trời lên cao như thế nhưng vẫn có rất nhiều người ở trên phố. Bình thường hiếm khi ra khỏi Luyến Tâm tú phường, hôm nay được dịp ra ngoài nên y cố ý đi thật chậm rãi, thuận tiện ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, tâm tình theo đó cũng vui vẻ hơn.

Đi đến cửa nhà, nhìn thấy trước cửa có một bóng người đang đứng. Luyến Nhi nhìn bóng lưng kia còn tưởng rằng Lục Vương gia, cao hứng tiêu sái bước đến: “Vương gia, tại sao ngài đứng ở trước cửa, sao không tiến…”

Thẳng đến khi thấy rõ mặt người đứng, Luyến Nhi rốt cuộc nói không được, phản ứng đầu tiên chính là ── sợ hãi.

Hiển nhiên, Dung Diệp cũng không nghĩ tới gặp mặt Luyến Nhi như thế này. Từ khi biết Luyến Nhi ở đây, hầu như chiều nào hắn cũng lặng lẽ đến nhưng luôn đứng yên ngoài cửa. Hiện tại Dung Diệp căn bản không dám hi vọng Luyến Nhi tha thứ hắn, đến nơi này chỉ là muốn biết y sống có tốt hay không, hắn không muốn quấy rầy cuộc sống của Luyến Nhi, chỉ hi vọng có thể cho y một cuộc sống an ổn, tuy rằng bây giờ đã quá trễ.

Luyến Nhi rõ ràng nhìn thấy vẻ bối rối trong mắt Dung Diệp, sau kinh ngạc liền phục hồi tinh thần lại, Luyến Nhi lạnh lùng nhìn Cửu ngũ chí tôn trước mắt, quy củ quỳ xuống hành đại lễ: “Tham kiến Ngô Hoàng, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Nháy mắt vừa mới gặp mặt, Dung Diệp cũng rõ ràng thấy được sợ hãi trong mắt Luyến Nhi. Hóa ra sự tồn tại của hắn đối với Luyến Nhi mà nói chính là gợi đến quá khứ kinh khủng.

“Đừng như vậy, Luyến Nhi.”

Dung Diệp vội vàng đỡ Luyến Nhi đứng lên, Luyến Nhi lại lui về sau từng bước, ý tứ rất rõ ràng ── không muốn đụng chạm gì đến hắn.

Dung Diệp xấu hổ thu tay vào. Thân là Cửu ngũ chí tôn, vẫn là lần đầu tiên bị người rõ ràng cự tuyệt như vậy.

Luyến Nhi lãnh đạm nhìn Dung Diệp, không hề mang một chút thân mật ngọt ngào, hơn một phần là lãnh ngạnh bất hòa. Đã chết qua một lần, còn muốn y chết lần thứ hai sao? Lần này hắn lại muốn dùng cách nào giết y? Lần trước lăng trì còn chưa đủ? Còn có cái gì mới mẻ? Thời điểm không gặp lại sợ hãi trốn đi, đến khi gặp mặt ngược lại cái gì cũng không sợ, đột nhiên hiện lên một vẻ nghiêm nghị.

Dung Diệp xấu hổ nở nụ cười một chút: “Trẫm… Trẫm, chỉ là muốn đến nhìn ngươi, không phải muốn nhiễu loạn cuộc sống của ngươi, nếu ngươi không chào đón trẫm, sau này trẫm sẽ không đến.”

Luyến Nhi hồ nghi nhìn Dung Diệp, xác nhận ánh mắt hắn chân thực, mới chậm rãi mở miệng: “Được, sau này Hoàng Thượng vẫn đừng nên đến đây.”

Dung Diệp ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ tới Luyến Nhi trở nên lạnh lùng như thế, cùng bộ dạng dịu dàng hồi xưa cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.

Ngữ khí lãnh đạm theo miệng Luyến Nhi nói ra: “Thỉnh Hoàng Thượng khởi giá hồi cung.” Cũng không có an lễ, mục đích là muốn đuổi người.

Dung Diệp vài lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cái gì cũng không nói, lẳng lặng xoay người rời đi.

Nhìn thấy thân ảnh cô đơn kia dần dần đi xa biến mất ở trong đoàn người, Luyến Nhi đột nhiên có cảm giác muốn kiềm chế xúc động, hẳn kia cũng chỉ là xúc động. Luyến Nhi không còn là hài tử hơn mười tuổi, y muốn làm gì thì làm, tự biết cái gì là tốt cho chính mình, Luyến Nhi thích bộ dạng hiện tại.

Lại lâm triều, lại ở ngự thư phòng, lại là triệu kiến một mình Lục Vương gia lưu lại.

Lục Vương gia có chút bất mãn nhìn Hoàng huynh của hắn. Lại như vậy, cách một đoạn thời gian lại triệu kiến hắn, dùng ngôn từ không có một chút uy lực hù dọa hắn, bây giờ ở trong mắt hắn Hoàng huynh này cũng không còn uy nghiêm như trước.

Dung Diệp từ long ỷ đứng lên đi đến bên người lục đệ, kéo tay hắn, để hắn ngồi xuống chỗ bậc thang. Lục Vương gia không biết hắn phải làm cái gì, chỉ cẩn thận theo sát ở bên người Hoàng huynh. Dung Diệp lôi kéo đệ đệ, hai người cứ như là huynh đệ bình thường ngồi ở bậc thang nói chuyện.

Thẳng đến khi ngồi xuống, Dung Diễn mới biết Hoàng Thượng đang làm cái gì, cho dù đã không còn kính sợ Hoàng Thượng, dù sao vẫn là Hoàng huynh của hắn, là Hoàng Thượng.

Lục Vương gia vừa muốn đứng lên, Dung Diệp đã kéo hắn lại: “Bây giờ trong phòng không có Hoàng Thượng, không có Vương gia, chúng ta chỉ là huynh đệ bình thường, ca ca muốn tâm sự với đệ.”

Phản ứng đầu tiên của Dung Diễn chính là: “Đệ không biết Luyến Nhi ở đâu.”

Dung Diệp nở nụ cười: “Hôm nay huynh không hỏi chuyện Luyến Nhi.”

Hôm nay phản ứng của Hoàng Thượng đặc biệt khác, trước kia mỗi lần luôn giận dữ, lần này lại nở nụ cười.

“Tiểu lục…” Dung Diệp đột nhiên kêu nhũ danh của Dung Diễn: “Huynh đã gặp y.”

Hoàng Thượng đột nhiên nói ra làm cho Lục Vương gia ngưng lại suy nghĩ, nhất thời không biết đáp lời làm sao.

“Mấy ngày nay, huynh nghĩ thật nhiều, đúng là huynh sai lầm rồi, hơn nữa thập phần sai.” Dung Diệp buồn bã cười: “Huynh căn bản không chịu tỉnh ngộ, từ đầu tới cuối huynh luôn đổ trách nhiệm đầu người khác, huynh trừng phạt mọi người, giết người thương tổn Luyến Nhi, nhưng huynh duy nhất buông tha chính mình, kỳ thật huynh mới là người thương tổn Luyến Nhi nhiều nhất.”

“Hoàng huynh…” Lục Vương gia không biết làm sao nhìn Hoàng Thượng.

“Huynh căn bản không xứng với Luyến Nhi, càng không xứng với người tâm tư thuần khiết như y. Đệ yên tâm, huynh sẽ không lại đi quấy rầy Luyến Nhi, nếu y cảm thấy cuộc sống hiện tại rất tốt… Vậy cứ như thế đi! Y đã sớm không còn là khâm phạm, không cần sống trốn tránh.” Nói tới đây Hoàng Thượng đứng lên, chậm rãi đi thong thả ra đại điện.

Dung Diễn nhìn bậc thang Hoàng Thượng vừa ngồi, ở bên cạnh có vài giọt nước ẩm thấp trên mặt đất.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s