|QBKQ| Chương 25: Luyến Tâm tú phường

Thêu xong một vạt áo, Luyến Nhi buông kim may trong tay xuống, tinh tế nhìn vải lụa đỏ thẫm được thêu hình long phượng rất sống động. Luyến Nhi thỏa mãn cười một tiếng, cuối cùng cũng làm xong trước thời hạn.

Ba năm này toàn bộ dựa vào công phu thêu tay mà y ở trong cung từng theo học các cung nữ để trang trải cuộc sống. Mỗi ngày vây quanh bảy sắc gấm vóc, tú phường ở kinh thành bất tri bất giác lại có danh tiếng không nhỏ. Chuyện này cũng làm cho Luyến Nhi buồn rầu một trận, có danh tiếng sẽ tránh không được việc quan to phú quý đến tìm y thêu vài thứ. Luyến Nhi luôn sợ hãi bị quan viên nhìn thấy, dù sao lúc ở trong cung rất nhiều người đã gặp qua y. Thời gian lâu, Luyến Nhi cũng có biện pháp không cần gặp các đại nhân vật này, cho nên ba năm qua cũng không có cái gì quá nguy hiểm.

Tẩy sạch vải thêu, làm lạnh, rồi dùng bờm ngựa xát toàn bộ một lần, một bên Luyến Nhi nghĩ thầm rồi cười, không biết là cô nương nhà ai mà thân hình lại cao như vậy, số đo của bộ quần áo này so với cô nương bình thường cao hơn rất nhiều! Luyến Nhi dùng bạch bố bọc kĩ quần áo lại, chờ khách nhân tới lấy là được.

Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, thần sắc Luyến Nhi căng thẳng, nhanh chóng cầm lấy dây thừng kéo màn cửa, một phen hạ màn xuống, hoàn toàn che mất Luyến Nhi ở phía sau.

“Xin hỏi, người tới là ai?”

Người vào cửa cũng không có đi vào phòng trong mà đứng ở ngoài gian, hiển nhiên cũng là người có giáo dưỡng. Nghe một giọng nói già nua vang lên, Luyến Nhi mới yên lòng: “Công tử, là lão thân tới lấy hỉ bào của cô nương nhà ta.”

Nghe được là lão nhân gia, Luyến Nhi lại kéo màn lên, mỉm cười nói với lão nhân gia rồi đi vào phòng trong: “Hóa ra là lão bà bà, hỉ bào của cô nương nhà bà đã thêu xong rồi, để vãn sinh lấy cho bà xem.”

“Tốt quá tốt quá, làm phiền công tử.” Lão bà bà cười đến không thấy mắt: “Công tử thật sự là người biết giữ chữ tín, lão thân cũng biết thời gian thêu hỉ bào kia rất lâu, không ngờ công tử nhanh như thế đã thêu xong, thật sự là cảm tạ công tử.”

“Lão bà bà đừng nói vậy, vãn sinh đã tiếp việc đương nhiên phải dốc hết toàn lực làm tốt. Lão bà bà, bà nhìn xem có chỗ nào không hài lòng hay không?” Luyến Nhi đem ra bao vải vừa mới cất vào, mở ra cho lão bà bà xem.

“Vừa lòng, vừa lòng, tay nghề tinh xảo như thế, làm gì có chuyện không hài lòng được.” Lão bà bà yêu thích vuốt ve không buông tay kiện quần áo: “Công tử, đây là bạc của ngài, công tử vất vả rồi.”

Lão bà bà gói kĩ hỉ bào lại, lấy ra một túi bạc trong ngực giao cho Luyến Nhi.

“Đa tạ.” Luyến Nhi tiếp nhận bạc, cảm giác thập phần nặng tay: “Lão bà bà, này… Nhiều quá, vãn sinh vô công không thể nhận nhiều ngân lượng như vậy. Lão bà bà chỉ cần cấp vãn sinh vừa đủ là được rồi.”

“Công tử, đây là công ngài xứng đáng. Hôn sự của cô nương nhà ta toàn bộ dựa vào tay nghề của công tử thật tốt mới có thể giữ thể diện. Công tử không cần trả lại, hãy nhận đi.” Nói xong lại cúi người trước Luyến Nhi, Luyến Nhi vội vàng chắp tay đáp lễ, chờ ngẩng đầu lên đã thấy lão bà bà ra khỏi cửa lớn.

Chậm rãi tản bộ trên đường một buổi sáng, lúc này đã đến buổi trưa, tuy rằng Dung Diệp không phải loại công tử sống an nhàn sung sướng, nhưng hắn chưa từng đi đường dài nên hai chân vẫn có chút đau. Nhìn qua nhiều trà lâu, cuối cùng Dung Diệp chọn nghỉ chân ở lầu hai bên trong Nhã Các.

Tỉnh táo lại, Dung Diệp cũng biết hành vi chính mình rất không lý trí. Tra xét ba năm, lại tìm thêm nửa năm, nếu thật sự vừa đi đã có thể tìm được, vậy mấy năm nay làm sao Luyến Nhi tránh khỏi đuổi bắt? Hắn không khỏi cười nhạo ý nghĩ chính mình thực kỳ lạ.

Dung Diệp dựa vào cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần, Phúc Y đang giúp hắn xoa chân, đột nhiên dưới lầu truyền đến một trận huyên náo khiến Dung Diệp nhíu mày.

“Lão gia, nô tài liền kêu người đuổi bọn họ đi.”

“Không cần, ta chỉ ra ngoài một lần, đừng khiến dân chúng sống không được yên ổn.” Dung Diệp nâng tay xoa xoa thái dương, nhắm mắt lại như cũ.

“Lão bà bà, vài ngày nữa cô nương nhà bà mới xuất giá, nhìn dáng vẻ bà vội vội vàng vàng là vì chuyện may hỉ bào sao?” Bà chủ trà lâu tình cờ gặp lão phụ nhân trên đường, nhiệt tình hỏi chuyện.

Nghe thấy người quen tiếp đón, lão phụ nhân đang vội cũng dừng lại: “Đúng là vậy. Trước mắt còn dăm bảy, tám ngày nữa là tiểu thư xuất giá, lão thân thay tiểu thư mỗi ngày tới tú phường xem tiến độ may hỉ bào.”

“Còn tám ngày nữa mà, xem bà bao nhiêu rối ren đều rõ ra mặt. Mau mau đến đây ngồi, nghỉ chân một lát.” Bà chủ trà lâu tự mình đi ra trước cửa lôi kéo lão bà bà vào trà lâu, đảo mắt đã dẫn lão phụ nhân lên lầu hai: “Ta nghe nói viên ngoại nhà bà vì con gái không tiếc ngân lượng, thỉnh Luyến Tâm tú phường may hỉ bào?”

“Nhanh như thế đã biết rồi? Tin tức thật sự là truyền đi rất nhanh nha!” Lão phụ nhân một bên cảm thán, một bên uống trà: “Công tử của Luyến Tâm tú phường quả thật là không tồi, bộ dạng xinh đẹp như tiên, tay nghề vô cùng tốt, tú phẩm làm ra hệt như tú phẩm từ trong cung.”

Nghe được hai chữ “Luyến Tâm”, Dung Diệp mở mắt, ngưng trọng nghe đối thoại giữa hai phụ nhân, lại nghe đến “tú phẩm từ trong cung” lại là một trận nghi hoặc. Hắn biết lúc Luyến Nhi còn ở trong cung có học thêu, hơn nữa thêu vô cùng giỏi.

Một trận tất tất tác tác, hai phụ nhân lại mở bao ra. Nhìn đến hỉ bào được thêu thật đẹp, hai người lại là một trận khen không dứt miệng. Đang xem hăng say, bỗng cảm thấy bên cạnh có người, lão phụ nhân ngẩng đầu nhìn. Đứng trước mặt là một người bộ dạng tuấn mỹ ôn hòa, tuy rằng so ra kém tú tượng ở Luyến Tâm tú phường, nhưng vẫn là một người tuấn mỹ vô trạc.

“Hai vị đại tẩu, xin hỏi vừa rồi ngươi nói Luyến Tâm tú phường là ở đâu?” Phúc Y ôn nhu mỉm cười với hai vị phụ nhân.

“Hả, vị tiểu ca cũng muốn thêu vài thứ sao?” Lão bà bà hỏi.

“Là lão gia của ta muốn thêu vài thứ tặng người.” Phúc Y lược sườn một chút, ý bảo chủ nhân đang ở bên trong Nhã Các.

“Nhìn ngươi khí thế như vậy lại cam làm hạ nhân, nói vậy lão gia nhà ngươi là quan lớn quyền quý?”

“Này…” Phúc Y do dự một chút, còn chưa biết đáp làm sao cho tốt, phụ nhân lại nói tiếp.

“Luyến Tâm tú phường này có cái quy củ, dân chúng bình phàm đến thì yêu cầu gì cũng không có, nhưng nếu là quan to hiển quý thì cho dù thu tú phẩm cũng chỉ gặp mặt hạ nhân, cho nên đồ cưới của cô nương nhà ta mới có thể tự lão thân tới lấy nha…”

Phụ nhân còn muốn nói thêm cái gì, bên trong Nhã Các đột nhiên có một người lao ra, dọa lão nhảy dựng.

“Lão nhân gia, Luyến Tâm tú phường ở nơi nào?”

Người vừa lao tới mang vẻ mặt lo lắng, dọa lão phụ đến nói lắp bắp: “Ở bên ngoài hoàng thành không đến một dặm.”

Thanh niên anh tuấn trước mắt đột nhiên giậm chân rồi thở dài một trận, chỉ nói “đa tạ” thì người đã chạy ra khỏi trà lâu, mang theo mười mấy người biến mất vô tung vô ảnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s