|QBKQ| Chương 24: Chân tướng

“Lục đệ, trẫm hỏi đệ một lần cuối, có phải Luyến Nhi vẫn còn trong kinh thành hay không? Đệ giấu y ở đâu?” Hoàng Thượng ngồi trên long ỷ trong ngự thư phòng, giọng nói ngoan độc buộc hỏi lục đệ của chính mình.

“Hoàng huynh, thần đệ cũng muốn biết Luyến Nhi đi nơi nào. Năm đó thần đệ mang Luyến Nhi ra khỏi thành, y nói rằng càng ít người tìm được y thì y sẽ càng an toàn!” Lục Vương gia ba phải cái nào cũng được đánh Thái Cực cùng Hoàng Thượng.

“Lục đệ, đệ đừng nghĩ năm đó đệ xông vào cung cướp đi phạm nhân thì trẫm chịu bó tay vĩnh viễn không trị tội đệ, cho dù quan hệ giữa trẫm và đệ thân thuộc cũng khó tránh khỏi con đường chết.” Hoàng Thượng gần như hung ác ép hỏi Lục Vương gia phía dưới. Hiển nhiên, không có hiệu quả.

Lục Vương gia bình thản gãi tai: “Hoàng huynh! Huynh đã nói điều này hai lần rồi, thực không có uy lực, muốn biết Luyến Nhi đi đâu sao? Đệ vẫn nói câu kia ── y ở một nơi huynh vĩnh viễn tìm không thấy.” Nói xong Lục Vương gia bày ra một vẻ mặt bất cần đời, ngay cả hành lễ cũng miễn, trực tiếp xoay người ra khỏi ngự thư phòng.

Dung Diệp tức giận phất tay đập nát chén sứ khiến Phúc Y bên cạnh một phen hoảng sợ, muốn đi lên khuyên lại không dám, chỉ có thể ngoắc kêu hạ nhân bên cạnh dọn mảnh vụn đi.

“Đi ra ngoài, tất cả đều đi ra ngoài.”

Hiếm khi thấy Hoàng Thượng nổi giận rống to khiến một phòng hạ nhân đều sợ hãi. Tất cả quy củ cúi đầu không dám phát ra tiếng. Tất cả nô tài đều câm như hến, một đám đứng ở kia cũng không dám động, thẳng đến khi Phúc Y lên tiếng.

“Tại sao lại đứng ngốc ra như vậy? Vạn tuế gia kêu các ngươi đều đi ra ngoài, còn không mau cút đi!”

Đến khi một phòng nô tài đã đi ra ngoài, lúc này Phúc Y mới buông lỏng tâm tình một chút, trong lòng mắng: đám nhóc này thật không hiểu biết, một đám đứng ngốc một chỗ, Hoàng Thượng đã muốn nổi giận lên các ngươi, lại còn đứng tại chỗ không dám động.

Trong lòng Phúc Y run sợ, quay lại thân nói với Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, nô tài cũng lui xuống.”

“Phúc Y…” Dung Diệp thở dài, trong giọng nói tràn đầy mỏi mệt: “Ngươi nói, bây giờ Luyến Nhi đang ở đâu? Trẫm thật sự rất muốn nhìn thấy y.”

“Hoàng Thượng, công tử đang ở nơi nào nô tài thật sự đoán không ra. Cùng lắm nô tài nghĩ lấy bản tính công tử chắc sẽ không cách xa Hoàng Thượng.”

Nhãn tình Dung Diệp sáng lên: “Thật sự?” Nhưng trong chốc lát, thần sắc lại ảm đạm xuống: “Ngươi lại dỗ trẫm cao hứng! Năm đó trẫm đối y như vậy, một lòng cũng không chịu tin tưởng y nói, bây giờ… Trẫm hối hận… Trẫm thật sự hối hận, trẫm không thể trút giận lên người khác, đây đều là lỗi của trẫm. Bây giờ chân tướng rõ ràng, nhưng Luyến Nhi cũng sẽ không bao giờ… trở lại nữa.” Dung Diệp có chút bất lực nhìn Phúc Y: “Phúc Y, ngươi nói trẫm nên làm sao bây giờ?”

Theo Hoàng Thượng mười sáu năm, chỉ có trước đây Thái thượng Hoàng qua đời, trước buổi tối khi Hoàng Thượng đăng cơ, hắn gặp qua Hoàng Thượng lộ ra vẻ mặt như vậy. Phúc Y cũng biết, nửa năm này Hoàng Thượng vẫn luôn sống trong áy náy.

Nửa năm trước biên quan phát sinh chiến loạn, dân tộc Thổ Phiên đột nhiên tạo phản, mà từ biên quan truyền về tin tức ── Nhị vương gia ở trên chiến trường gặp được An Thừa thật sự. Nhưng mà càng làm cho Hoàng Thượng không tiếp thu được chính là tiên phong đại nguyên soái của dân tộc Thổ Phiên lại là Cảnh vương An Lục Đạt, vậy… Chín năm trước, một nhà đã chết sạch kia rốt cuộc là ai? Luyến Nhi chẳng lẽ thật sự oan uổng? Trải qua ba tháng, triều đình cao thấp mấy trăm người dốc toàn lực phá án và bắt giam, cuối cùng có được đáp án chân chính.

Mười mấy năm trước phụ thân của Luyến Nhi là môn khách của Cảnh vương phủ. Thẳng đến Tân Hoàng đăng cơ về sau thế lực càng suy yếu, cuối cùng đem toàn bộ trí lực chuyển về phía người có quyền cao chức trọng nhất lúc bấy giờ là Cảnh vương. Vừa mới đăng cơ một năm rưỡi, Tân Hoàng liền lấy lí do khai hoang địa phận mà đưa Cảnh vương tới Phúc Di. Mà ngay lúc đó Xà gia đã lập môn hộ, không muốn đi theo Cảnh vương tới phía Nam cho nên đã đem gia quyến rời khỏi kinh thành trở về Tô Châu.

Chưa từng nghĩ đến việc Cảnh vương gia tới Phúc Di rồi cũng không có an phận thủ thường, ngược lại chiêu binh mãi mã bốn phía, chia bè kết phái làm loạn. Chưa đến hai năm đã chiêu mộ được rất nhiều nhân sĩ giang hồ. Sau khi Tân hoàng biết được việc này liền phái đại thần đến trách cứ, nào biết Cảnh vương đã gần như điên cuồng, xử trảm sứ giả triều đình phái tới trước mặt mọi người, còn tuyên bố nhất định phải sửa giang sơn của Dung gia thành họ An.

Kết quả tất nhiên là hai bên khai chiến, vài lần triều đình xuất binh đánh đến, vây cánh của Cảnh vương sao có thể chống cự lại? Đương kim Hoàng Thượng hạ chỉ truy sát Cảnh vương. Cảnh vương đã nhìn ra kết cục, liền mang cả nhà chạy trốn về phía Tây.

Quan binh vẫn đuổi theo một nhà Cảnh vương tới tận Miêu Cương, nhưng một nhà Cảnh vương đã bị người ta giết chết gần hết. Vì lúc ấy là thời chiến loạn, có tới mấy nhóm binh mã đuổi bắt Cảnh vương, cho nên cũng không nghi ngờ gì mà nghĩ là do nhóm quan binh khác tới trước tấn công.

Từ trước lúc Cảnh vương và triều đình khai chiến, Xà gia đã mang theo một nhà già trẻ đến biên thùy Miêu Cương hoang vắng lánh nạn. Dù sao hắn cũng từng là tâm phúc của Cảnh vương, tuy rằng đã từ quan nhưng cũng sợ hãi việc bị truy cứu sau này, ai ngờ vẫn tránh không được trận họa diệt môn kia.

Từ nhiều năm trước, khi mà Cảnh vương mới bắt đầu suy tính chuyện mưu phản, đã sớm nghĩ tới việc dùng môn khách làm thế thân cho chính mình.

Cho nên ngay khi Cảnh vương cưới thiên hạ đệ nhất mỹ nữ Vũ Hoan làm thiếp, cũng đồng thời gả muội muội thân sinh có dung mạo vài phần tương tự Vũ Hoan cho Xà gia, người lúc ấy đã có thê thất.

Lúc Cảnh vương biết được kết cục đã định, mưu phản thất bại liền phái người lẫn trốn trong dân tộc Thổ Phiên, giết sạch Xà gia đang lánh nạn ở Miêu Cương ngụy tạo thành bộ dạng cả nhà chính mình lẩn trốn bị quan binh giết chết.

Ngày ấy lâm triều, tất cả triều thần đều ấn tượng một việc: Hoàng Thượng gần như phát điên lên, hắn hạ lệnh xuống cấp tất cả quan viên buộc tội Luyến Nhi là An Thừa, có người thậm chí bị sung quân đến cõi đất xa xôi, lý do rất đơn giản ── vu hãm trung lương!

“Chủ tử, nếu không…”

Phúc Y nơm nớp lo sợ nhìn Hoàng Thượng, cẩn thận hỏi: “Ra cung đi dạo một chút, tản bộ giải sầu cũng tốt.”

Nghe được Phúc Y nhắc tới ra cung, hắn ngẫm nghĩ lại, đột nhiên cảm thấy nếu hôm nay ra cung nhất định có thể tìm được Luyến Nhi. Thế là lập tức cao hứng: “Được, làm theo lời ngươi nói, hôm nay trẫm vi hành một chút.”

Tuy rằng Hoàng Thượng chưa bao giờ đặt hỉ nộ ở trên mặt, nhưng giờ phút này Hoàng Thượng thật cao hứng, giống như ra cung lập tức có thể nhìn thấy Luyến Nhi. Trong lòng Phúc Y âm thầm hối hận, nếu ra cung đi một vòng đã có thể nhìn thấy Luyến Nhi thì năm đó cũng không giới nghiêm toàn bộ kinh thành gần hai mươi ngày, làm người hoảng sợ nháo loạn một trận cũng không tìm được Luyến Nhi và Lục Vương gia. Hôm nay chủ tử đây là muốn ra tìm Luyến Nhi, nếu tìm không thấy, ngược lại trở về càng thêm thất vọng. Trong lòng Phúc Y mắng chính mình mấy chục lần, dưới chân lại từng bước không ngừng đi theo cước bộ của Hoàng Thượng.

Phúc Y lại thở dài một hơi, mục đích của Hoàng Thượng không phải đi dạo giải sầu, căn bản là đi ra tìm người.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s