|QBKQ| Chương 23: Ba năm sau

“Tiểu ca, tiền bạc với ta không thành vấn đề, ngài nhất định phải đúng hạn giao cho ta nha! Cô nương nhà ta còn đang chờ đồ đến để gả cho phu quân đây!” Một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi một bên mang theo tấm vải lụa màu đỏ thẫm, một bên phân phó vị tú tượng trẻ tuổi.

Tú tượng này tuy là nam nhân nhưng tay nghề tuyệt đối là số một, số hai kinh thành, thậm chí tốt hơn rất nhiều so với tay nghề của nữ tử bình thường.

Lão phụ nhân này đã nuôi nấng một đại tiểu thư từ nhỏ đến tháng sau thì nàng xuất giá. Lão phụ nhân này làm nhũ mẫu, tuy rằng luyến tiếc nhưng không thể giữ cô nương bên mình cả đời. Bà thầm muốn trang hoàng hôn lễ giúp một nhà lão gia được nở mặt nở mũi cho nên đã tới Luyến Tâm tú phường vốn chỉ có quan lớn phú quý mới có thể đặt được tú phẩm, lão phụ nhân cũng muốn cho tiểu thư một thân hỉ bào được thêu xinh đẹp.

“Lão bà bà, bà yên tâm. Tại hạ đã nhận, nhất định sử dụng hết toàn lực, tuyệt đối sẽ không trì hoãn việc vui của cô nương nhà bà.”

Nam tử trẻ tuổi hé ra khuôn mặt tao nhã, thản nhiên cười rộ lên lại trở nên khuynh quốc khuynh thành, trong ánh mắt luôn biểu lộ ánh dương ấm áp, lại có chút  cự tuyệt người bên ngoài ngàn dặm, vẻ mặt đạm mạc thủy chung có ngăn cách một tầng cao ngạo.

Lão phụ nhân khách sáo ra về. Ra đến cửa, lão phụ nhân lắc đầu thở dài: “Người tuyệt sắc ngàn năm có một như vậy tại sao lại lãnh đạm như thế, nếu không cũng đã là một người thật tốt rồi! Ai! Dù sao cô nương nhà ta cũng không xứng, muốn cũng không thể.”

Lão phụ nhân lại thở dài, mới chậm rãi nhấc kim liên tam thốn* đi về phủ.

Luyến Nhi để ý vải này tốt lắm, vừa muốn xếp vào bao quần áo lại nghe thấy ngoài cửa có người. Luyến Nhi thở dài, nghĩ thầm: hôm nay xảy ra chuyện gì, người này đến đã là người thứ ba rồi, nhiều đơn như thế bao giờ mới thêu xong, chỉ sợ là đêm nay không thể ngủ.

“Luyến Nhi, ta đến rồi.” Dung Thiện đứng ở cửa, thấy Luyến Nhi đang thu thập một bao vải sa tanh màu hồng: “Oa, ngài một lần nhận nhiều như thế, làm khi nào mới xong? Nếu làm không kịp thì ta đem về phủ kêu vài nha đầu giúp ngài thêu đi, xem ngài mệt muốn chết rồi, Vương gia sẽ trút giận lên ta.”

“Hóa ra là ngươi, ta còn tưởng lại có khách đến nữa, bị ngươi hù chết rồi.” Luyến Nhi nhìn thấy Dung Thiện, y vẫn thản nhiên cười.

“Vốn tiểu Thế tử cũng muốn đến, ta còn phát sầu đây, dẫn hắn đi hắn lại vừa muốn ăn vừa muốn uống, dọc đường đi thật khó hầu hạ, lại sợ ở bên ngoài ăn trúng đồ ôi thiu này nọ, trở về còn bị Vương phi hung hăng mắng.”

Nghĩ đến tiểu Thế tử nghịch ngợm thích gây sự kia, cuối cùng Luyến Nhi lộ ra một chút tươi cười thật lòng: “Vậy ngươi nên mang nha đầu giúp ngươi đi chiếu cố tốt một nhà ba người.”

“Ngài cũng đừng nói vậy.” Dung Thiện than thở nói: “Vương gia vốn là để ta tới nhìn xem mấy ngày nay ngài sống thế nào, nếu thiếu thốn gì ta sẽ về vương phủ lấy chút đồ cho ngài, bây giờ thì chắc là không cần. Còn có, gần đây ta nghe nói trong kinh thành có một số mật thám trà trộn vào, Hoàng Thượng hạ lệnh giới nghiêm toàn thành, ngài cũng cẩn thận một chút, đừng để bị đại thần hay thị vệ của triều đình thấy ngài.” Dung Thiện càng nói sắc mặt càng ngưng trọng.

“Ngươi trở về bẩm cho Vương gia yên tâm, ta sẽ cẩn thận.”

Nghe được hai chữ Hoàng Thượng, nụ cười trên mặt Luyến Nhi trở nên mất tự nhiên, y xoay người vào phòng trong mang ra chén trà cho Dung Thiện.

Dung Thiện tiếp nhận nước trà, không khách khí uống một hơi cạn sạch: “Vậy ngài tự chiếu cố tốt chính mình, sinh thần Thái tử tròn ba tuổi cũng gần đến rồi, Hoàng Thượng còn nói phải tiếp tiểu Thế tử tiến cung mừng thọ thần cùng Thái tử, ta còn chưa có chuẩn bị, nếu ngài cần gì thì thả bồ câu tìm ta, ta sẽ lập tức lại đây.”

Dung Thiện lau mồ hôi trên trán, lại uống hết một chén trà rồi mới chạy đi ra ngoài.

Luyến Nhi nhìn bóng dáng Dung Thiện vội vội vàng vàng lại thở dài. Y biết người này mười năm rồi, bộ dạng vẫn luôn hấp tấp như thế, giống như việc của toàn bộ thế giới đều giao cho một mình hắn làm.

Đặt xuống chén trà, Luyến Nhi quay thân lại nhìn ra ngoài cửa, vẫn nên cẩn thận sẽ tốt hơn, nếu thật sự có mật thám trà trộn, rất có thể sẽ đi điều tra từng nhà, chính mình cũng sẽ gặp nguy hiểm.

Ở lại kinh thành mở tú trang là do y kiên trì. Sau khi tra xét nửa tháng Hoàng Thượng cũng không truy nã nữa, thân thể Luyến Nhi khôi phục tốt một chút lại bắt đầu lo lắng vấn đề nghề nghiệp. Y không còn là người của Vương gia, cho nên không có lý do gì ở trong vương phủ ăn uống mà không trả tiền. Luyến Nhi hạ quyết tâm, cuối cùng Lục Vương gia giúp y mở một tú trang. Bây giờ đã qua hơn ba năm, Luyến Nhi sợ nhiều người lạ vào sẽ rước lấy chú ý, cho nên mỗi lần luôn chọn người đón tiếp. Ai ngờ lòng người lại kì quái như vậy, Luyến Nhi làm việc ít, lựa chọn khách nhân, giới thượng lưu càng muốn tìm y làm đồ. Ba năm về sau, Luyến Tâm tú trang ngược lại biến thành tú trang số một số hai trong kinh thành này. Tất cả mọi người biết, tay nghề ở Luyến Tâm tú trang là tốt nhất, tiền công tự nhiên rất cao, nhưng chủ tiệm lại là một nam tử cả năm không muốn lộ diện, chỉ có dân thường tới cửa mới chịu lộ mặt, quan to quý nhân đến đây một mực không thấy, chỉ đàm luận tiền bạc với quản gia đã tiếp được việc.

Năm đầu tiên, Luyến Nhi nghe Dung Thiện nói vị quý phi xinh đẹp trong cung hạ sinh một Hoàng tử được Hoàng Thượng ban thưởng danh Huyền Khôn, cũng phong làm Thái tử. Nhưng quý phi lại không có mệnh hưởng phúc khí, sinh Thái tử không đến nửa tháng đã mạc danh kỳ diệu mà chết. Việc này khiến Hoàng Thượng rất tức giận, hạ lệnh thanh chỉnh hậu cung. Kết quả liên lụy ra một đại án. Chưởng quản hậu cung là Lan quý phi dung túng hạ nhân ở trong cung tư thiết hình đường thảo gian mạng người, đem Lan quý phi, Nguyệt tần, Chúc quý nhân, Thanh quý nhân cùng hơn mười vị tần phi, quý nhân nương nương biếm vào lãnh cung, cạo đầu làm ni cô, từ nay về sau cấm nhúng tay vào chưởng quản hậu cung.

Năm thứ hai, chuyện lớn nhất chính là tiểu Thế tử nhà Lục Vương gia sinh ra. Tiểu Thế tử gọi là Huyền Liệt, vị tiểu Thế tử này là tiểu Hoàng tử đầu tiên thuần huyết thống của Đại Thịnh vương triều. Mấy Vương gia trước cũng có thê thiếp, nhưng là chỉ có hai Vương gia chính thức thành thân, mà bốn vị tiểu Hoàng tử trước kia đều là nhận nuôi. Cho nên ngoại trừ Thái tử, Dung Huyền Liệt cũng thành tiểu Hoàng tử quý giá nhất của Đại Thịnh.

Năm thứ ba, Hoàng Thượng đột nhiên nhìn trời hạ tuyên không chiêu tuyển tú nữ, tất cả nữ tử vừa độ tuổi đều có thể tùy ý lập gia đình.

Năm nay đến đại thọ ba mươi của Hoàng Thượng, tuy rằng đương kim thiên tử giao đãi không được phô trương lãng phí. Nhưng là một nam nhân đã ba mươi năm tuổi, đương nhiên bốn phía đều muốn chúc mừng. Mà mấy ngày gần đây lại truyền ra bên ngoài có mật thám lẻn vào, Luyến Nhi nghĩ đến năm này lại là một năm nhiều chuyện rồi!

✰✰✰

*Kim liên tam thốn: gót sen ba tấc ngày xưa

One thought on “|QBKQ| Chương 23: Ba năm sau

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s