|QBKQ| Chương 21: Lăng trì

Quần thần còn đang kháng nghị, Dung Diệp đột nhiên quát lớn một tiếng: “Câm mồm cho trẫm.”

Quay đầu lại lạnh lùng nhìn Luyến Nhi, hắn thực sự hi vọng phía sau có ai đứng ra chứng minh Luyến Nhi không phải An Thừa, nhưng chứng cứ đã chất cao như núi, mỗi một phân đều rành mạch hướng về một đáp án ── Luyến Nhi chính là An Thừa.

Thật lâu bên dưới không nghe thấy Hoàng Thượng, các thần tử lại có chút trầm không nhẫn nhịn.

Nghe được tiếng thúc giục rất nhỏ phát ra từ bên dưới, Dung Diệp lại nói với nhóm thần tử: “Truyền ý chỉ, An Thừa, hài tử của nghịch tặc An Lục Đạt, yêu mị hoặc chủ, giang sơn chi ưu, xã tắc chi hoạn, ban thưởng, lăng trì An Thừa, ngày mai hành hình.”

Chính miệng tuyên ra ý chỉ, cảm xúc Dung Diệp đã sắp hỏng mất.

Hóa ra người đời nói vô tình nhất là bậc đế vương, nhưng bọn họ cũng không hiểu, cho dù quân vương muốn động chân tình, những người xung quanh hắn cũng không có một người là thật tâm hữu tình với hắn. Hắn đem chân tình trao cho một người, kết quả cũng bị lợi dụng ── hắn thực hận, hận chính mình đã như vậy còn không muốn giết y ── không giết y, quần thần không cam lòng, y là đời sau của loạn thần tặc tử, tội lớn phải tru di cửu tộc, không dùng quốc pháp nghiêm trị thì tương lai làm sao phục chúng?

Yêu không có, như vậy ── cũng chỉ còn lại giang sơn, giang sơn phải an ổn!

Luyến Nhi trừng lớn con ngươi nhìn Dung Diệp. Y không thể tin được, y không tin Hoàng Thượng lại hận y đến chừng này, y mới là người bị hại, tuy rằng y không biết năm đó vì sao phụ thân chuyển nhà, không biết một nhà bọn họ vì sao lại chịu tai họa bất ngờ. Chính là cha mẹ y đã bị một triệu thư của Hoàng Thượng cấp giết, nên người hận phải là y! Nhưng mà y lại vô dụng, bất hiếu, y yêu nam nhân này, nguyện ý vì nam nhân này trả giá hết thảy. Thật sâu trong tâm Luyến Nhi thống hận Hoàng Thượng, càng mãnh liệt khinh bỉ chính mình.

Lục Vương gia quỳ gối trước mặt Hoàng Thượng, vầng trán cũng đã tụ thương, mặt rơi đầy lệ cầu tình vì y, Hoàng Thượng lạnh lùng không chút để ý như cũ. Nhị vương gia vừa mới chạy tới nhìn thấy lục đệ ôm chân Hoàng huynh khóc rống, vội vàng tiến lên đỡ Lục Vương gia ra.

Nhị vương gia dọc theo đường đi cũng đại khái biết được hồi sự, hắn quay đầu lại đánh giá người con của Cảnh vương này, ánh mắt ngờ vực lại thập phần rõ ràng. Tâm nam hài này đã chết, ngay cả hốc mắt cũng khô ráo.

Luyến Nhi đã chuẩn bị tốt, y nghĩ Hoàng Thượng sẽ ban thưởng y một ly rượu độc, hoặc là ba trượng bạch lăng, cho y một cái chết yên lặng. Mà bây giờ Hoàng Thượng chẳng những muốn giết y, còn muốn dùng hình phạt nặng nhất giết y ── lăng trì trước mặt mọi người.

Nhìn thấy ánh mắt Dung Diệp không chút nào dao động, Luyến Nhi đã biết đáp án. Không cần cầu tình, bởi vì y biết vô ích. Cuối cùng y liếc mắt một cái thật sâu nhìn Hoàng Thượng, khắc thân ảnh này vào đáy lòng. Luyến Nhi lẳng lặng đi theo nội thị thái giám ra khỏi ngự thư phòng. Không có yếu đuối khóc lóc giống như ngày thường, có lẽ do nước mắt không chảy được nữa.

Chờ đợi y là tư vị đau đớn bị một đao cắt vào thịt, sẽ đau đớn sao? Hẳn là vậy đi, Luyến Nhi vốn đã không cảm nhận được đau đớn nữa, có cái gì đau hơn so với bị chính người mình yêu thống hận?

Luyến Nhi không muốn nghĩ, nếu có thể, y tình nguyện bị chặt đầu, tình nguyện cắn lưỡi tự sát, hoặc là dùng chủy thủ. Nhưng mà tất cả đều chỉ là tưởng tượng. Hai nội thị thái giám một trái một phải giữ hai cánh tay y, trực tiếp giam y vào đại lao.

Nhìn thân ảnh Luyến Nhi biến mất, Dung Diệp mỏi mệt phất tay, tất cả mọi người thức thời lui xuống, chỉ còn lại hắn và lục đệ không có đi ra ngoài. Dung Diệp biết bọn họ là muốn cầu tình, trực tiếp phất tay áo: “Trẫm mệt mỏi, các đệ trở về đi.”

Lục Vương gia vừa muốn há mồm đã bị Nhị vương gia đoạt trước, Nhị vương gia Dung Hàn nhẹ nhàng lắc đầu với lục đệ, ý bảo hắn không cần tranh cãi nữa. Dung Diễn thấy Nhị ca đã có kế hoạch, cũng không lên tiếng nữa.

“Hoàng huynh, thần đệ có một chuyện không rõ, muốn tìm Hoàng huynh chỉ giáo.” Nhị vương gia cung kính cúi mình.

“Nói đi.” Giờ phút này Dung Diệp đã nằm ở long ỷ nhắm lại con ngươi, dùng tay áo che mặt lại, nhìn không rõ biểu tình.

✰✰✰

Ngự Trảm giam ── chỉ cái tên bên ngoài nghe thật đẹp, kỳ thật chính là thiên lao trong cung. Từ cung nữ, thái giám, nam sủng, nữ sủng, từ nương nương, quý phi, tần phi, quý nhân, chỉ có phạm lỗi lớn mới bị đưa tới nơi này.

Luyến Nhi dựa vào vách tường, im lặng nhìn song sắt bên ngoài. Thời điểm y bị đưa vào đại lao còn chưa tới giữa trưa, mà hiện tại đã một mảnh tối đen ngoài cửa sổ.

Luyến Nhi rất đói, bọn họ vẫn chưa có đưa cơm lại đây, chẳng lẽ y chết cũng phải làm quỷ đói sao? Nghĩ nghĩ, dù sao cũng phải chết, ăn làm gì cũng có qua được nạn đâu? Ăn hay không ăn cũng phải chết, tại sao không chết no.

Y nhìn đến cửa trước, thấy có người ở ngọn đèn rất xa đang đi đến, Luyến Nhi đề cao giọng gọi người: “Ngài cai ngục, ngài cai ngục!”

Qua lâu, một thái giám sắc mặt xấu xa đi tới: “La lối cái gì? Chán sống sao? Ngày mai mới là ngày ngươi hành hình, hiện tại la cái gì?”

“Công công, ngày mai ta chết, hôm nay cũng không có cơm ăn sao?”

Hoàng Diện công công liếc mắt nhìn Luyến Nhi một cái, biết y chính là tiểu quan được Hoàng Thượng sủng ba ngày ba đêm, khiến hắn nhìn thấy đã sinh khí. Loại giống y hắn đã muốn tiêu diệt triệt để từ lâu, hắn hận nhất chính là những người hoàn hảo, hận toàn bộ thế giới không thể giống như hắn: “Phi! Muốn ăn? Ngươi cho ngươi là ai, sớm muộn cũng phải chết, còn muốn lãng phí lương thực? Hoàng Thượng chuẩn ngươi cái gì cũng không có. Cùng lắm chỉ là con của một nghịch thần, còn muốn này muốn nọ. Nói cho ngươi biết, hiện tại Hoàng Thượng đã vứt ngươi đến nơi này.” Nói xong, hắn hừ một tiếng, đi mất.

Luyến Nhi ngồi ở vách cửa. Hoàng Thượng vậy mà lại hận y đến mức này, vì sao chính mình một chút cũng không hận được? Chỉ cần tưởng tượng muốn hận Hoàng Thượng một chút, cũng chỉ có thể nhớ đến chính mình có bao nhiêu thương hắn.

Luyến Nhi còn đang ai thán chính mình vô dụng, Hoàng Diện công công lại đi tới trước cửa lao.

“Ngươi mau đi ra đây.” Nói xong, Hoàng Diện công công vững chãi mở cửa ra.

Luyến Nhi nghi hoặc: “Ta phải làm cái gì sao?”

“Xem ra ngươi quen thói được sủng, không nghĩ tới chính mình sẽ bị đưa đến đây đi? Quy củ của Ngự Trảm giam, hành hình trước khi ra tòa.” Hoàng Diện công công vênh váo tự đắc: “Ít nói nhảm, đi ra.”

Nhìn sắc mặt Hoàng Diện công công, Luyến Nhi biết tuyệt đối không phải chuyện tốt, đứng yên tại chỗ không chịu động, đề phòng nhìn Hoàng Diện công công.

“Hỗn xược, bảo ngươi ra ngươi lại không ra. Người tới, mang con thỏ nhỏ này đi ra cho ta, hôm nay ông nội ngươi sẽ cho ngươi nếm thử lợi hại.”

Hoàng Diện công công liên tiếp mắng đến thô bỉ, hai công công khác đã tiến vào bắt Luyến Nhi, Luyến Nhi hoảng sợ nắm song cửa không chịu buông tay, hai người liền ôm lấy thắt lưng Luyến Nhi, cường ngạnh lôi y ra.

Luyến Nhi bị trói ở trên một tấm gỗ hoàn toàn không giống giường, y hoảng sợ nhìn người đứng xung quanh y, ba người vây quanh nhìn y giống như thưởng thức mỹ vị.

“Các ngươi… Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì? Ngày mai ta đã chết, các ngươi còn không chịu buông tha ta sao?” Ánh mắt chớp động hưng phấn của ba người thực làm cho người ta sợ hãi.

“Buông tha ngươi?”

Hoàng Diện công công giống như nghe được hài kịch cười nhạo ra tiếng: “Hoàng Thượng vứt ngươi tới này chính là muốn ngươi hứng chịu đau khổ, bằng không vì sao ngài quăng ngươi đến thiên lao? Đừng khờ dại, ngươi thanh thản ổn định bồi ông nội chơi đùa một đêm đi.”

Nói chưa dứt câu, một người đã đến cởi quần Luyến Nhi, đột ngột xảy ra làm cho Luyến Nhi ngay cả phản kháng cũng quên mất, hơn nữa tay chân đã bị mở rộng cột chắc, căn bản không có đường phản kháng. Luyến Nhi vô lực giãy dụa, lại tránh không khỏi bàn tay của ba người, cuối cùng toàn thân trần trụi trưng bày ở trước mặt ba thái giám.

Hoàng Diện thái giám không hề chớp mắt nhìn hạ bộ Luyến Nhi, hắn hận nhất chính là vật này, vì sao người khác có, mà từ lúc còn nhỏ hắn đã không có, vì sao không công bằng như thế? Nhẹ nhàng xoa vật kia cũng không lớn, còn chưa có hoàn toàn thành thục.

Cảm giác bị người khác mạnh mẽ đụng chạm làm cho Luyến Nhi muốn nôn, nhìn tới ánh mắt Hoàng Diện thái giám, Luyến Nhi gần như ngất đi. Không đợi Luyến Nhi phục hồi tinh thần lại, đột nhiên hạ thể truyền đến đau đớn kịch liệt, tiếng kêu thảm thiết của Luyến Nhi vang khắp đại lao.

Thái giám hung hăng hành hạ thân thể y, đồng thời trừu sáp vật cắm dưới thân, hậu đình không biết bị vật thể gì thô to tiến vào.

Luyến Nhi vô lực gào thét, nhưng vô luận phản kháng như thế nào cũng chỉ khiến y càng bị buộc chặt vào giường gỗ.

Toàn thân đau rát, giống như mãi không kết thúc.

Vì sao? Rõ ràng sắp phải chết, vì sao còn đối đãi y như vậy? Vì sao? Hoàng Thượng…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s