|QBKQ| Chương 20: Đối mặt

Trong lòng Phúc Y run sợ theo sát phía sau Hoàng Thượng, hôm nay Hoàng Thượng lâm triều trở về đã nghiêm mặt trầm trọng, nhưng mà cũng khó trách, nghe chuyện như thế ai mà không sinh khí. Tưởng rằng là ái nhân, trong nháy mắt liền biến thành cừu địch.

Dung Diệp phiền não ở ngự thư phòng đi tới đi lui mười mấy lần, đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Phúc Y đang đứng bên cửa: “Phúc Y, ngươi đi, tìm Luyến Nhi đến đây. Trẫm không tin, trẫm không tin lời của đám đại thần, bọn họ nhất định là tuỳ tiện gắn tội danh cho Luyến Nhi, bức trẫm tự mình trừ bỏ Luyến Nhi.”

“Vâng.” Hoàng Thượng đang nổi nóng, Phúc Y không dám nhiều lời, lập tức đi triệu kiến Luyến Nhi đến.

Một đường đi vào chuồng ngựa, nhìn thấy Luyến Nhi đang cho Du Long tắm rửa, một người một ngựa đùa rất vui vẻ. Du Long thập phần thích Luyến Nhi, cái đuôi to không ngừng vẫy nước lên người Luyến Nhi. Tính tình Luyến Nhi vốn trẻ con cũng tạt nước vào Du Long, tiếng cười như tiếng chuông bạc giòn giã vang nhiễu khắp cả chuồng ngựa.

Phúc Y thở dài, tới chỗ Luyến Nhi.

Luyến Nhi và Du Long đấu khí đến một nửa, chợt nghe âm thanh mở cửa, ngẩng đầu vừa thấy hóa ra là Phúc Y, thế là y buông gáo nước đi đến cửa, cười nói với Phúc Y: “Phúc Y công công, ngươi làm sao đến đây, là Hoàng Thượng truyền ta sao?”

“Đúng vậy.” Phúc Y lo lắng trả lời.

“Công công? Có chuyện gì sao?” Luyến Nhi nhìn ra trên mặt Phúc Y rất lo lắng.

“Luyến Nhi, ngài và Hoàng Thượng thổ lộ tình cảm một hồi, nô tài không nghĩ ngài lại có kết cục ảm đạm, ngài vẫn nên chạy mau đi.” Phúc Y khẽ cắn môi, nói ra kết luận bị chính mình từ chối nửa ngày.

Luyến Nhi đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, nhưng sau đó lập tức đoán được nguyên nhân khiến Phúc Y nói như thế: “Công công… Hoàng Thượng có phải đã biết thân thế của ta không?”

Phúc Y cả kinh: “Luyến Nhi, chẳng lẽ ngài… Thật sự…”

“Đi thôi, bây giờ ta phải đi gặp Hoàng Thượng.” Luyến Nhi đã tỉnh táo lại, tuy rằng sợ hãi, nhưng y biết phải đi đối mặt.

Đi đến trước ngự thư phòng, Luyến Nhi mới biết được tình hình hiện giờ. Trước điện hơn năm mươi đại thần quỳ gối, hai tay mỗi người đều đang giơ một thanh kiếm lên cao. Lục Vương gia đứng ở bậc thang trước điện, lo lắng đi đi lại lại. Luyến Nhi sửa sang lại quần áo, nghiêm nghị đi đến cửa chính ngự thư phòng.

Lục Vương gia nhìn thấy Luyến Nhi đến, vội vàng đón y: “Luyến Nhi, ngươi theo ta ra cung đi, bây giờ những người này đều điên rồi, bọn họ muốn giết ngươi.”

“Lên trời hay xuống đất, Luyến Nhi có thể chạy trốn tới đâu?” Quay đầu nhìn về phía Vương gia, Luyến Nhi cười đến đẹp mắt, nhưng thập phần tuyệt vọng.

Dung Diễn vừa muốn mở miệng khuyên Luyến Nhi, y đã lên tiếng trước đánh gãy lời hắn nói.

“Vương gia, Luyến Nhi cầu ngài một việc.”

Vẻ mặt hiện giờ của Vương gia cũng giống như khi đó cứu Luyến Nhi ra khỏi đám thi thể: “Ngươi nói, bất cứ việc gì ta cũng sẽ đáp ứng.”

Luyến Nhi đột nhiên mỉm cười ngọt ngào: “Vương gia, thỉnh ngài giúp Luyến Nhi nhặt xác.” Nói rồi mới không hề để ý tới Vương gia đang đứng sững sờ, một thân bước vào ngự thư phòng.

“Luyến Nhi cầu kiến.” Giọng nói Luyến Nhi không màng danh lợi như cũ, trong lòng lại khổ sở gần như muốn nhỏ máu, nhưng y muốn tin tưởng Hoàng Thượng, tin tưởng hắn sẽ không thương tổn y, tin tưởng tình yêu của hắn là sự thật.

“Tiến vào.” Một giọng nói mệt mỏi vang lên.

Phúc Y theo sau vượt qua, giữ cửa mở ra.

Hoàng Thượng đang đứng trước cửa, Luyến Nhi chỉ có thể nhìn đến sườn mặt của hắn. Tham lam nhìn đến gương mặt anh tuấn cương nghị, rốt cuộc cười không nổi, vẻ mặt bi thương trong nháy mắt hiện lên.

Luyến Nhi luyến tiếc, luyến tiếc hắn khổ sở, luyến tiếc hắn thương tâm, nhưng y cũng không biết, giờ phút này Cửu ngũ chí tôn còn có thể vì y lưu một giọt lệ hay không.

Luyến Nhi đi đến, cửa không có quan, Luyến Nhi cứ như vậy nhìn thấy Hoàng Thượng. Kiếp này tham lam một lần, có thể cùng ngồi cùng ăn cùng hắn nói chuyện, giống một cặp phu thê giận dỗi.

Luyến Nhi tự an ủi chính mình, theo sau đi đến bên người Hoàng Thượng: “Thần đến rồi.”

Dung Diệp không có quay đầu lại, hắn sợ nhìn thấy ánh mắt Luyến Nhi, sợ ánh mắt hồn nhiên kia không còn quen thuộc. Hắn không muốn nhìn đến một ánh mắt giả dối, không hi vọng y là một người tâm cơ.

“Luyến Nhi, nguyên danh của ngươi là gì?”

Thanh âm Dung Diệp vẫn như cũ hỏi: “Ở phía trước Luyện Quân là gì?”

“Nguyên danh Luyến Nhi đã là Luyện Quân, Luyến Nhi họ Xà, tên đầy đủ là Xà Luyện Quân.”

“Tại sao? Đến lúc này còn nói dối trẫm? Không phải ngươi họ An sao? Cảnh vương tiểu thế tử, An Thừa!”

“Luyến Nhi không phải thế tử của Cảnh vương, làm sao có thể kêu An Thừa?”

“Hừ! Chứng cớ vô cùng xác thực ngươi còn muốn chối cãi!”

Trong khoảng thời gian Phúc Y đi lo chuyện phong hầu cho Luyến Nhi, Liễu Xán Nho đã giao phó cho hắn một phong mật hàm, hắn dùng bồ câu đưa tin đã tra được phiến mồ năm đó hạ táng cả nhà Cảnh vương, kết quả đích xác chỉ có một khối xác chết của Cảnh vương, hơn nữa tra được năm đó ghi chép đủ hai thi thể hài tử, nhưng có một khối lại không có thương tích.

Chuyện trùng hợp như vậy, bảo hắn không tin làm sao được? Người này ── chính là người hắn yêu, hóa ra cũng có mục đích mà tiếp cận hắn.

“Năm đó đúng là trẫm hạ chỉ kê biên tài sản gia đình Cảnh vương An Lục Đạt, lúc ấy hắn mang gia đình sang hướng tây trốn chết, chạy tới Miêu Cương thì bị quan binh vây khốn, người này suất lĩnh gia thần phản kích cũng đã bị đánh gục, mà ngươi…”

Dung Diệp xoay người, ngoan lệ nhìn Luyến Nhi trước mắt: “Chính là con cá nhỏ lọt lướt năm đó!”

Tiếp cận hắn, mê hoặc hắn, làm cho hắn trầm luân, làm cho hắn mất đi sự lãnh khốc cùng bình tĩnh mà thiên tử nên có, rồi mới dễ dàng hủy đi cơ nghiệp hắn vất vả thành lập, chỉ để hoàn thành di nguyện của phụ thân. Đối mặt với chứng cứ xác thực rành rành trước mắt, y vẫn liều chết phủ nhận. Nhưng hắn sẽ không để có cơ hội này, hắn sẽ không quên bảo vệ giang sơn của hắn, mười hai huynh đệ bọn họ đã trả giá ít nhiều mới có thể đổi lấy thái bình thịnh thế hôm nay, đối mặt thiên hạ hàng trăm ngàn sinh linh cùng tình yêu không có sự chân thành này, hắn không chút do dự lựa chọn thiên hạ.

Luyến Nhi chưa từng gặp qua ánh mắt Hoàng Thượng như vậy, cho dù là thời điểm hắn muốn rời bỏ y. Hoàng Thượng dùng ánh mắt thâm tàn nhìn y, trong ánh mắt thậm chí mang theo cừu hận.

“Nếu Hoàng Thượng nhận định là sự thật, cho dù Luyến Nhi giải thích cũng có ích gì? Muốn giết xin Hoàng Thượng cứ tự nhiên!” Luyến Nhi vẫn cười, nụ cười đẹp chói mắt, thương cảm giống như con bướm giãy dụa trong gió thu.

Nhìn thấy Luyến Nhi như vậy, trong lòng Dung Diệp chua xót, nhìn lại quần thần ngoài thư phòng, đột nhiên vô cùng mỏi mệt: “Phúc Y, đem Luyến Nhi đến Cô Hoa cung, không có ý của trẫm không được ra cung nửa bước.”

Hắn không muốn để y chết, nếu khóa y ở trên giường, cả đời không để cho y tự do, có thể sẽ lưu lại y được?

Vừa nghe Hoàng Thượng hạ khẩu dụ, quần thần ngoài điện giận dữ đứng lên.

“Hoàng Thượng, trăm triệu lần không thể!”

“Hoàng Thượng, không thể buông tha nghịch tử này.”

“Kẻ địch không trừ, thiên hạ đại loạn, Hoàng Thượng!”

“Hoàng Thượng thánh minh, Luyện Quân là con nghịch thần, biếm y vào lãnh cung chúng thần không phục.”

Dung Diệp lạnh lùng nhìn đại thần phủ phục dưới chân. Những người này đều trung thành và tận tâm với hắn, theo hắn từ khi đăng cơ đến quét sạch vây cánh của Cảnh vương, dốc toàn lực liều chết giúp hắn. Hiện giờ chính hắn lại vì con của Cảnh vương mà nghịch ý tất cả bọn họ.

Luyến Nhi ── cùng lắm chỉ là một người bên cạnh hắn, thời khắc rình rập giang sơn của hắn, thậm chí tính mạng của hắn, là nghịch tử muốn trả thù hắn. Chỉ vì một ánh mắt bi thương của Luyến Nhi, hắn thiếu chút nữa đã thả hổ về rừng. Làm sao hắn lại quên Luyến Nhi là người giỏi ngụy trang, ngay tại đây y còn có thể mê hoặc lòng người, nếu chỉ bằng sắc đẹp hắn cũng sẽ không thất thường như thế, hơn nữa không chỉ một mình hắn bị y mê hoặc, cả lục đệ cũng bị y mị hoặc không thể kháng cự.

Nhớ đến ở khu vực săn bắn, Luyến Nhi thập phần bài xích chuyện phong hầu, hóa ra là sợ bị người tra ra thân phận y. Một người quỷ kế đa đoan như vậy ── nếu không diệt trừ, sẽ vô cùng hậu hoạn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s