|QBKQ| Chương 2: Vĩnh viễn

“Luyến Nhi, chúng ta vĩnh viễn cùng một chỗ được không?” Vương gia ôm sát Luyến Nhi, nhẹ nhàng nói bên tai y.

Nghe ra giọng nói Vương gia có biến hóa, Luyến Nhi nâng lên khuôn mặt tròn trịa nhỏ nhắn có chút trẻ con, ánh mắt thật to treo đầy dấu chấm hỏi, lông mi dài hơi hơi kích động, cái mũi tinh xảo khéo léo, cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn hơi mở ra một chút.

Vừa rồi Lục Vương gia còn một bộ dạng thâm tình chân thành, hiện tại lại biến thành một bộ dạng sắc lang.

Thật sự là nhịn không được.

Thành thân để sau, hiện tại cho hắn nếm trước một chút mật ngọt đi!

Tự cho chính mình một lý do, Dung Diễn chậm rãi cúi thân xuống.

Tại thời điểm sắp hôn, Luyến Nhi lại đẩy mạnh Dung Diễn ra, lúc Dung Diễn ổn định thân hình nhìn về phía Luyến Nhi, chỉ thấy đầu Luyến Nhi đột nhiên cúi thấp đến không thể thấp hơn, hai tay thu trước ngực, miệng như muốn nói lại thôi, than thở cái gì nghe không rõ lắm.

“Không được, tương lai Vương gia sẽ cưới Vương phi, ta không thể cưới Vương gia, dù thích cũng không được.” Luyến Nhi nhỏ giọng cũng như báo cho chính mình: “Chỉ cần ở bên cạnh Vương gia, ta đã thỏa mãn.”

“Tiểu Luyến Nhi? Ngươi vừa nói cái gì? Có thể nói lại cho ta nghe một chút không?” Dung Diễn loan hạ thắt lưng ghé vào bên tai Luyến Nhi, chỉ nghe đến một câu “hại Vương gia”, làm cho hắn thập phần tò mò tiểu gia hỏa này đang suy nghĩ cái gì.

Vừa thấy khuôn mặt Vương gia kề sát mặt mình, cả người Luyến Nhi gần như mất trọng tâm, dưới chân mất tự nhiên lùi về phía sau, kết quả một bước lui tới sát bờ hồ, mắt thấy sắp ngã xuống, may mắn thân thủ Dung Diễn nhanh nhẹn lập tức đem một tay kéo Luyến Nhi lại, y mới không đến nỗi té vào trong hồ.

“Luyến Nhi, ngươi thông minh như vậy, ta không tin ngươi nhìn không ra tâm tư của ta, chẳng lẽ bắt buộc ta phải nói rõ sao?”

Vương gia sợ Luyến Nhi bởi vì trốn chính mình mà lại nhảy vào nước, kéo y đến một chòi nghỉ mát gần đó: “Luyến Nhi, nếu ngươi nhất định phải nghe ta nói mới an tâm, ta đây sẽ nói cho ngươi nghe.”

“Không, Vương gia, cái gì ta cũng không muốn nghe, Luyến Nhi thích Vương gia, thực thích, Luyến Nhi không dám có ý muốn không an phận. Vương gia là thân vương, là thân huynh đệ của Hoàng Thượng, tương lai nhất định sẽ cưới công chúa của một cường quốc hoặc là một thiên kim của đại thần, ta cùng lắm chỉ là một thư đồng, hiện tại Vương gia sủng ta, nhưng tương lai một khi Vương gia cưới thê tử, trong vương phủ này sẽ không có chỗ cho Luyến Nhi dung thân, Hoàng Thượng cũng sẽ không cho phép Vương gia không cưới. Nếu Vương gia không muốn hại Luyến Nhi, thì đừng nói đến sau này.”

Luyến Nhi tuy rằng ngoài miệng kiên quyết nói, nhưng một giọt nước mắt lại không nghe lời chủ nhân, chảy xuống hai má.

Dung Diễn nhanh kéo Luyến Nhi ôm vào trong ngực vỗ về, nhịn không được tự trách mình. Hắn biết rõ Luyến Nhi thích hắn, nhưng ngại thân phận nên không dám biểu lộ, y vốn nhẫn nhịn đã rất thống khổ, lại sợ chuyện gì truyền ra rơi vào tai Hoàng huynh. Luyến Nhi luôn luôn chu đáo như vậy, nói một chút cũng không sai, hiện tại ngoại trừ cầu Hoàng huynh ban thánh chỉ tứ hôn, bằng không Luyến Nhi và hắn sẽ không thể nào tiến thêm một bước.

“Luyến Nhi à, đây không phải ý nghĩ không an phận, ngày mai mang ngươi tiến cung là do ta muốn cầu Hoàng huynh tứ hôn, chỉ cần có thánh chỉ tứ hôn của Hoàng huynh, chúng ta sẽ là phu thê danh chính ngôn thuận, ngươi đương nhiên sẽ là Vương phi, sau này sẽ không ai dám ngăn cản chúng ta ở cùng một chỗ.”

“Nhưng mà…” Luyến Nhi nghe vậy ngẩng đầu lên lộ ra đôi mắt to chứa đầy nước mắt nhìn Dung Diễn: “Ta là thư đồng của ngài, cho dù Hoàng Thượng không xem ta là hạ nhân, tốt xấu gì ta cũng là nam nhân, ngài lại là thân vương, Hoàng Thượng chấp nhận cho ngài cưới một nam thiếp sao?”

“Việc này ngươi cũng không biết, Hoàng huynh tuy là vua của một nước, nhưng là một người thập phần thấu tình đạt lý, hơn nữa chính huynh ấy bên cạnh cũng có hai nam sủng, cho dù huynh ấy muốn phản đối cũng không có lập trường!”

“Vậy… Chúng ta có thể vĩnh viễn cùng một chỗ sao?”

Luyến Nhi nhỏ giọng hỏi, sợ đây chỉ là một giấc mộng đẹp, lại bị chính mình làm vỡ nát. 

“Có thể!”

Nhẹ nhàng ôm thê tử nhỏ bé, Dung Diễn ở trong lòng thề, cho dù Hoàng huynh không đồng ý mối hôn sự này, hắn cũng nhất định chỉ cưới Luyến Nhi, nhất định.

Hai người trong lòng chỉ có tình yêu vốn không biết, chính vì bọn họ quá mức khờ dại, mới dẫn đến kết cục hai người vĩnh viễn chia lìa.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s