|QBKQ| Chương 18: Dụ dỗ sinh đoan

Bên trong trướng, chúc ảnh lay động. Bên ngoài trướng, lửa trại tiệc đã bắt đầu.

Hoàng Thượng không tọa trận ở bên kia, nhóm đại thần Vương gia cũng không kiêng nể gì, đồng loạt bỏ đi vẻ nội liễm câu nệ ngày thường, tùy ý phóng túng, hợp rượu cho nhau, tỷ thí thành quả săn bắn ban ngày, mà giờ phút này Hoàng Thượng đang âu yếm ôm trấn an tiểu Luyến Nhi.

Con gà rừng hung ác trên mặt đất đã không còn nhúc nhích. Hóa ra vừa rồi Dung Diệp tiến vào trướng, nhìn thấy con gà kia đang muốn công kích Luyến Nhi, hắn quýnh lên đã tung ra một chưởng đánh chết gà.

Dung Diệp cúi đầu nhìn khuôn mặt ủy khuất của Luyến Nhi, nhịn không được cười to ra tiếng: “Luyến Nhi nha, thần khí của ngươi cũng yếu quá đi, ngay cả con gà rừng cũng có thể khi dễ ngươi. Nếu trẫm không tới đúng lúc, chỉ sợ ngươi đã bị gà rừng khi dễ chạy khắp nơi tìm chỗ trốn.”

Thấy gà đã bị giết chết, Luyến Nhi lại có chút chán ghét chính mình. Hoàng Thượng nói thực không sai, y quả thật rất vô dụng, nhăn mặt khó chịu, mắt rươm rướm nước.

Thấy Luyến Nhi muốn khóc, Dung Diệp vội vàng dừng cười: “Ngoan, ngoan, đừng khóc, là trẫm không tốt, trẫm không cười ngươi. Luyến Nhi, ngươi xem bên ngoài thực náo nhiệt, trẫm mang ngươi đi, sẵn nếm thử một chút món ăn thôn quê của trẫm xem đã được nấu chín thành hương vị gì.”

Luyến Nhi lắc lắc đầu: “Hoàng Thượng, Luyến Nhi không thể đi. Ngài đừng quên Luyến Nhi chỉ là hạ nhân, cứ như vậy đi theo ngài đến đó sẽ khiến người khác nghi ngờ, đến lúc đó sẽ khiến ngài thêm phiền toái.”

Dung Diệp nghĩ ngợi, Luyến Nhi nói xác thực có lý, hắn cũng biết chính mình ủy khuất Luyến Nhi nhiều lắm, nghĩ đến ngày mai trở lại trong cung sợ trời đã ngả chiều, trước tiên chỉ có thể bắt tay vào chuẩn bị việc này, chờ ngày mốt lâm triều tuyên chỉ, danh chính ngôn thuận phong Luyến Nhi làm Hầu gia, đến lúc đó sẽ không có người dám khi dễ Luyến Nhi nữa.

Lời vừa ra khỏi miệng, Luyến Nhi đã hối hận, nói như vậy ý tứ không phải cầu Hoàng Thượng phong vị sao? Luyến Nhi biết được hiện tại Hoàng Thượng đang tính toán cái gì, cũng biết một khi việc này bị đại thần nhúng tay, đừng nói không thể thành Hầu gia, chỉ sợ đến ngay cả Hoàng Thượng cũng không bảo hộ được y. Huống chi, đến lúc đó ── Hoàng Thượng còn có thể sẽ không còn muốn bảo hộ y.

Trải qua thời gian chờ đợi đau đớn như dứt từng khúc ruột gan, Luyến Nhi không dám nghĩ đến phải vượt qua những ngày không còn Hoàng Thượng như thế nào. Tuy rằng hai người thổ lộ tâm ý cũng chỉ mới một ngày, chân tình thật sự không đổi, Luyến Nhi không muốn mất đi, thế là mở miệng khuyên nhủ: “Hoàng Thượng, Luyến Nhi không nghĩ nhiều như vậy, thật sự không cần địa vị, Luyến Nhi thầm muốn có thể giống một đôi phu thê sống cùng Hoàng Thượng. Luyến Nhi cũng biết tình yêu của đế vương thực rộng lớn, Luyến Nhi không có khả năng yêu cầu Hoàng Thượng ở chung giống phu thê bình thường, chỉ cần trong lòng Hoàng Thượng có Luyến Nhi. Luyến Nhi coi Hoàng Thượng là phu quân, tuy Luyến Nhi là thân nam nhi, cũng nguyện ý làm thê tử của Hoàng Thượng, thỉnh Hoàng Thượng không cần nhắc lại chuyện phong hầu.”

Dung Diệp khó hiểu nhìn Luyến Nhi, vì cái gì? Vì cái gì y lại phản cảm với chuyện phong hầu như thế? Hắn chỉ muốn giúp Luyến Nhi tốt một chút thôi.

Mà lúc này cách bên ngoài trướng không xa, mặt ngoài lửa trại tiệc đêm náo nhiệt vẫn đang tiến hành, nhưng là lửa trong tay nhóm trọng thần đã lui tịch, chỉ còn lại một ít tiểu quan tiểu tướng râu ria ở nơi nào cuồng ngoạn.

Ở một trướng không rõ, giờ phút này các đại thần trên mặt mỗi người treo đầy lo lắng, nhỏ giọng thì thầm gì đó, thẳng đến khi Lễ bộ thị lang mở miệng, mọi người mới an tĩnh lại.

“Các vị đại nhân…”

Thấy tất cả mọi người nhìn về phía hắn, Lễ bộ thị lang mới lớn tiếng tiếp tục nói: “Các vị đại nhân vừa rồi đã nghe được lời nói của Liễu đại nhân, Luyện Quân dụ dỗ người, lại có năng lực khiến Hoàng Thượng phong cho y hầu tước, việc này trăm triệu lần không thể, không nói đến người này yêu mị vô đức, ngay cả lai lịch cũng không ai rõ. Chỉ nghe thấy trước khi tiến cung y là hạ nhân ở Lục vương phủ, chính do y tiến cung khiến Lục Vương gia vì y mà trở mặt cùng Hoàng Thượng, người này nhất định cũng đã thi triển mê hồn thuật với Lục Vương gia. Hiện tại tai họa sắp rơi xuống đầu thiên tử, các vị đại nhân nhất định phải tỉnh táo, không thể để cho yêu nghiệt ở lại trong cung nguy hại thánh thể!”

Lúc này có một người đưa ra: “Các vị, mọi người có cảm thấy được, tướng mạo Luyện Quân rất giống một người?”

Mọi người mặt đối mặt nhìn nhau, có mấy người rõ ràng đã nhớ đến ai, lại không ai dám nói ra. Tất cả mọi người biết, việc này không thể ăn nói lung tung, một khi nói ra, sẽ dẫn đến một trận sóng to gió lớn.

Bên trong trướng lặng im như tờ, thẳng đến có người mở miệng trước.

Người mở miệng đúng là người đã thông báo cho các quan tướng chuyện Hoàng Thượng sắp sửa phong hầu tước cho Luyện Quân, Hộ bộ thị lang Liễu Xán Nho. Vẻ mặt người này chính khí, ngày thường làm quan cũng rất cương trực công chính, đối với quan viên cũng là nhân phẩm ngay thẳng, mọi người đều có chút tin tưởng lời nói của hắn: “Hiện tại bản quan nghĩ, không bằng trước tiên đêm nay phái người đi thăm dò thân phận của Luyện Quân, nếu thân phận thật sự khả nghi, như vậy cho dù Hoàng Thượng muốn bảo hộ y cũng chỉ là nhất thời, đến lúc đó sẽ có cái phán xét.”

“Tốt lắm, lập tức như thế, dù sao Hoàng Thượng muốn tuyên chỉ cũng phải đợi đến ngày mốt lâm triều, chúng ta thừa dịp lúc này tra rõ ràng Luyến Nhi.”

Mọi người nhất trí đề kiến của Liễu Xán Nho, thế là lập tức có người hành động.

Một đêm xuân đáng giá nghìn vàng.

Luyến Nhi ôm chặt lấy Hoàng Thượng, mà Hoàng Thượng gắt gao nắm thắt lưng y. Giờ phút này, Hoàng Thượng là của y, ai cũng không đoạt được. Cảm thụ được khoái cảm một lần lại một lần hung mãnh đánh vào, Luyến Nhi bị tra tấn đến tê dại cả người, phó mặc theo người phía trên luật động, cảm thụ được thiên đường và địa ngục đồng thời dày vò.

Ban ngày đã làm một lần, thế nhưng ban đêm Hoàng Thượng lại muốn y, Luyến Nhi tuy rằng mệt chết đi, nhưng y cũng không có cự tuyệt. Y biết, chỉ cần y không muốn, Hoàng Thượng sẽ không cưỡng bức y, nhưng là Luyến Nhi luyến tiếc ── luyến tiếc mỗi khắc được ở cùng Hoàng Thượng.

Đêm càng lúc càng tối, Luyến Nhi nằm ở bên người Hoàng Thượng, cảm thụ ấm áp trên người hắn. Luyến Nhi biết Hoàng Thượng thật sự yêu y, sau khi mãnh liệt hoan ái triền miên, Hoàng Thượng tự mình đem y tẩy rửa, ôm y đi vào giấc ngủ.

Y không thể ngủ được, Hoàng Thượng nhìn y ngủ mới đi vào giấc ngủ, nhưng khi nghe được hô hấp trầm ổn của Hoàng Thượng, Luyến Nhi lại mở mắt, một giọt thanh lệ chảy xuống hai má.

Y biết, Hoàng Thượng dụng tâm với y, đối với y thực tốt, y đều cảm nhận được. Nhưng y không dám nói ra bí mật lớn nhất trong lòng, bí mật này, chỉ có Lục Vương gia biết.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s