|QBKQ| Chương 17: Phong hầu

Lục Vương gia rất có hứng thú nhìn đại ca luôn luôn lãnh khốc của hắn.

Giờ phút này, đường đường là Cửu ngũ chí tôn thế nhưng biểu tình lại như tiểu hài tử giữ chặt kẹo, gắt gao ôm Luyến Nhi vào trong ngực, coi đệ đệ trước mắt như lang sói mà đề phòng, ở mặt ngoài còn ra vẻ lãnh đạm, nói ra lời lạnh như băng.

“Tại sao đệ biết trẫm ở trong này, võ công của đệ khi nào đã vượt qua cả trẫm, trẫm cũng không biết.”

Mắt thấy Hoàng Thượng đại ca còn muốn truy cứu, Dung Diễn không dám khinh mạn, làm ra dáng vẻ cung kính hồi đáp: “Hồi bẩm Hoàng huynh, là lúc Luyến Nhi khóc lớn, đệ nghe được hô hấp của Hoàng huynh.”

Lục Vương gia nghĩ thầm rằng, Hoàng huynh là đau lòng nhìn Luyến Nhi khóc.

“Cho nên đệ mới khiến Luyến Nhi nói ra lời trong lòng y?” Dung Diệp hồ nghi hỏi, đồng thời trong lồng ngực lại bắt đầu thẹn thùng.

“Hoàng Thượng thánh minh.” Có lệ một câu, Lục Vương gia giả bộ dáng vẻ cung kính: “Hoàng huynh, thần đệ cáo lui trước.”

Không muốn lưu lại làm người thừa, Dung Diễn thông minh lựa chọn ly khai.

Luyến Nhi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vương gia rời đi, nghĩ đến chỉ còn lại y cùng Hoàng Thượng, lại nhớ đến vừa rồi chính mình nói đến không biết liêm sỉ, cả khuôn mặt y hồng như muốn xuất huyết, y cúi thấp đầu, không dám nhìn Hoàng Thượng một cái.

Dung Diệp nhìn thấy Luyến Nhi đang vô cùng xấu hổ, còn ác liệt muốn đùa y, cúi đầu thấp xuống, ghé bên tai Luyến Nhi thấp giọng hỏi: “Luyến Nhi yêu trẫm nhiều vậy sao? Cho dù bị người khác thương tổn cũng nhất định muốn được trẫm thị tẩm sao?”

Nghe ra ý cười trong lời nói của Hoàng Thượng, Luyến Nhi nghĩ Hoàng Thượng là đang cười nhạo y, lắc đầu liên tục: “Không có, Luyến Nhi không phải muốn thị tẩm, Luyến Nhi chỉ muốn nhìn thấy Hoàng Thượng, Luyến Nhi không dám có ý nghĩ không an phận.”

“Thị tẩm cũng được…” Hai đầu ngón tay Dung Diệp nhẹ nhàng nắm cằm nhỏ của Luyến Nhi, bắt buộc y ngẩng đầu đối diện cùng hắn: “Bởi vì trẫm cũng muốn nha!”

Bị buộc phải ngẩng đầu, hiện tại Hoàng Thượng cách y chỉ trong gang tấc, nhìn y lộ ra ánh mắt thật lòng, ôn nhu tươi cười.

Luyến Nhi chưa từng gặp qua Hoàng Thượng tươi cười ấm ấp như vậy. Từ trước, Hoàng Thượng luôn lạnh như băng, cho dù là cười cũng thực lạnh, không có chút độ ấm. Nhưng hiện tại, Hoàng Thượng thật sự cười ở trước mắt y, nụ cười kia chính là cho y. Luyến Nhi cảm động tràn cả nước mắt.

“Đứa nhỏ ngốc đừng khóc, trẫm biết trước kia đã ủy khuất ngươi, sau này sẽ không khiến ngươi lại chịu ủy khuất lần nữa.”

Luyến Nhi nghe Hoàng Thượng thương tiếc nói, nước mắt tràn ra càng nhiều, nghẹn ngào nói: “Không phải ủy khuất, Luyến Nhi thực cao hứng, Luyến Nhi không cần danh phận, chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với Hoàng Thượng, có thể được nhìn thấy Hoàng Thượng mỗi ngày, Luyến Nhi đã mãn nguyện.”

“Đúng vậy…” Dung Diệp thở dài: “Đối với trẫm mà nói Luyến Nhi không thể so sánh cùng người khác, phong phi phong tần cũng không đủ.”

“Hoàng Thượng… Điều này vạn lần không được!” Luyến Nhi muốn quỳ xuống, lại bị Hoàng Thượng nhanh nhẹn đỡ lấy, Luyến Nhi chỉ có thể rúc vào lồng ngực Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, Luyến Nhi không có tư cách làm Hoàng hậu, cho dù Luyến Nhi ngồi ở vị trí Hoàng hậu cũng sống không được mấy ngày.”

Nghe Luyến Nhi thỉnh cầu, Dung Diệp cười to ra tiếng: “Luyến Nhi… Luyến Nhi, yên tâm… Làm sao trẫm nhẫn tâm đặt ngươi lên nơi đầu sóng ngọn gió kia?”

Luyến Nhi trộm thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng không có qua được mắt của vị Cửu ngũ chí tôn.

Luyến Nhi không theo đuổi danh lợi thân phận, y mười một tuổi dù thấy được cũng không dám nghĩ tới cuộc sống phú quý xa hoa. Đối với Luyến Nhi mà nói, chỉ cần có thể sống an ổn, cho dù cả đời đều làm hạ nhân cũng không sao. Y thật sự sợ hãi phải đối mặt sinh ly tử biệt, phải nhìn thấy người thân chết ở trước mặt mình. Mà hiện tại y có một tâm nguyện nho nhỏ, nếu có thể, y hi vọng có thể nhìn thấy cuộc sống của Hoàng Thượng trải qua yên bình.

“Hoàng Thượng, Luyến Nhi không cần thân phận gì, Luyến Nhi chỉ cần có thể thường xuyên nhìn thấy Hoàng Thượng cũng đã thấy đủ, Luyến Nhi…” Chưa nói xong, Luyến Nhi đã bị ngón tay Dung Diệp ngăn ở trước miệng.

Dung Diệp cúi đầu nhìn Luyến Nhi nhỏ xinh trong lồng ngực, thực xinh đẹp, thực thuần khiết, khiến hắn không thể tự kiềm chế, chung quy tâm can đều để trên thiên hạ nhỏ này.

Phong cảnh săn bắn của hoàng gia như một bức tranh, bên trong thạch đình hẻo lánh, hai bóng người triền miên ở cùng một chỗ hòa làm một.

Tuy rằng đã là giữa hè, giữa sân săn bắn vẫn thập phần thanh lương như cũ. Luyến Nhi đem thân mình rúc vào lồng ngực Dung Diệp, chậm rãi bình phục hô hấp, trên trán xuất hiện tầng mồ hôi mỏng.

Giờ phút này Dung Diệp thỏa mãn nhìn Luyến Nhi đang ngồi trên đùi hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm tình hồng thấu vẫn chưa dịu bớt. Vừa rồi nhất thời khó kiềm lòng nổi thế nên ngay tại bên ngoài làm việc này, chính mình là Hoàng Thượng, nếu để cho đại thần nhìn thấy sẽ gây bất lợi cho Luyến Nhi. Dung Diệp cởi ra ngoại bào, ôn nhu phủ xuống Luyến Nhi, khí hậu trên núi không ấm áp, ngàn vạn lần không nên để y bị lạnh.

Buổi tối, bá quan văn võ quay về doanh trướng, Luyến Nhi đứng ở giữa bọn hạ nhân nghênh đón, trộm giương mắt nhìn Hoàng Thượng, nhớ tới buổi sáng Hoàng Thượng thực ôn nhu với chính mình, trong lòng lại ngọt ngào. Lúc này Hoàng Thượng cưỡi Du Long bước vào giữa trướng, thời điểm đi ngang qua Luyến Nhi liền nhìn về phía y không dấu vết cười nhẹ một chút, khuôn mặt Luyến Nhi thoáng chốc ửng hồng, thậm chí lỗ tai bình thường trắng noãn phấn nộn đã bị nhiễm màu hồng phấn.

Hoàng Thượng và các đại thần về rồi hắn cũng đi tẩm trướng, Luyến Nhi cùng bọn họ bình thân trở về tiếp tục làm việc.

Sắc trời đã tối xuống, Hoàng Thượng tùy thời sẽ truyền lệnh, mà Hoàng Thượng, Vương gia, các đại thần đem con mồi về phải nấu nướng, cho nên lúc này nhóm ngự trù tay chân thực vội vàng. Rất nhiều thái giám cung nữ đều lâm thời phân công lại đây, Luyến Nhi cũng bị điều đến hỗ trợ.

Luyến Nhi đang cố gắng đấu nhau với một con gà lớn vẫn còn sống, thân mình gà kia thập phần lớn, Luyến Nhi lại chưa từng giết qua sinh linh nào, ngay cả gà nhà cũng không đối phó được. Giờ phút này đối mặt với đại gà rừng khí phách mà trừng mắt Luyến Nhi, giống như tùy thời liền phát động công kích, Luyến Nhi bị phái đến giết gà, lại biến thành bị gà khi dễ.

Trong tay Luyến Nhi cầm lấy thái đao, thời khắc luôn đề phòng gà rừng phát động thế công, khẩn trương đến khuôn mặt nhỏ nhắn đều trắng bệch. Đột nhiên con gà rừng vỗ to phác khởi hai cánh hoa lệ bay đến Luyến Nhi. Luyến Nhi sợ tới mức thái đao cũng ném, ôm lấy đầu ngồi xổm xuống dưới. Thế nhưng một lát sau thân thể không có cảm giác bị mỏ nhọn mỗ vào, Luyến Nhi còn đang nghi hoặc, đã phát hiện y đang được Dung Diệp ôm vào trong lồng ngực.

“Ổn rồi, Luyến Nhi, đừng sợ, đừng sợ, nó đã chết rồi.” Dung Diệp vừa đau lòng vừa buồn cười nhìn đến sắc mặt trắng bệch của Luyến Nhi, ôn nhu dỗ dành: “Chờ trở về cung, trẫm xin ý kiến phê bình phong ngươi thành Luyện Quân hầu, như vậy ngươi sẽ không cần làm công việc hạ nhân nữa.”

Luyến Nhi nghe vậy giật mình nghi hoặc nhìn Dung Diệp.

Cái gì? Phong y làm Hầu gia?

Mà lúc này, tạp dịch đi vào trướng muốn lấy thịt gà rừng, nhìn đến tình cảnh trước mắt lại lặng lẽ buông màn trướng ly khai.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s