|QBKQ| Chương 13: Vứt bỏ

Hầu như mọi người ở hậu cung đã biết một chuyện: có người tên là Luyến Nhi mê hoặc Hoàng Thượng khiến Hoàng Thượng lơ là chính sự, một lòng mê luyến sắc đẹp của y, ở tẩm cung cùng y liên tiếp ba ngày ba đêm chưa từng rời đi.

Các đại thần đã bắt đầu phê bình kín đáo vị Luyến Nhi này, lo lắng Hoàng Thượng mê luyến sắc đẹp, đồng loạt dâng tấu yêu cầu trục xuất Luyến Nhi ra khỏi cung.

Nhóm phi tần trong cung có rất nhiều người chửi bới Luyến Nhi không thôi, cho rằng Luyến Nhi này chỉ là một thái giám trong Vịnh Phương các lại lợi dụng sắc đẹp mê người, dùng hết tâm cơ quấn lấy Hoàng Thượng, không từ thủ đoạn mê hoặc Hoàng Thượng ngay cả lâm triều cũng không muốn đi, may thay Hoàng Thượng là thánh quân minh chủ mới không đến nỗi vì y mà biến thành hôn quân hoang phế triều chính.

Bên ngoài xôn xao là vậy, mà lúc này Luyến Nhi lại ngồi trước phân ngựa phát sầu. Nhiều như thế sao! Một mình y phải làm đến bao giờ mới xong việc? Từ hôm trước Hoàng Thượng cho phép y trở về Vịnh Phương các cũng không tuyên y thị tẩm nữa, tuy rằng thân thể không cần thị tẩm cảm giác thoải mái không ít, nhưng chung quy trong lòng lại cảm thấy trống trải, giống như thiếu đi cái gì đó.

Luyến Nhi trở về thân phận thái giám, buổi chiều cùng ngày ở Vịnh Phương các lại bị mấy chủ tử triệu kiến.

Hiện tại Vịnh Phương các có ba vị chủ tử, một vị là Nguyệt tần, một vị là Chúc quý nhân, còn có một vị là Thanh quý nhân. Ba người ngày thường chung sống thập phần hòa thuận, kỳ thật cả ba lại ngấm ngầm đấu đá. Nhưng hiện tại ba người lại đồng tâm làm một việc mà trước nay chưa từng có ── diệt trừ Luyến Nhi.

Từ lúc các nàng tiến cung tới nay, trong cung nhiều phi tần quý nhân như vậy, may lắm cũng phải ba bốn ngày mới có một cơ hội thị tẩm. Hơn nữa thuận theo quy củ trong cung, không được qua đêm tại tẩm cung của Hoàng Thượng, trước giờ Tý đã phải rời đi. Mà Luyến Nhi này lại ở liên tiếp ba ngày, cũng khó trách tất cả phi tần hậu cung đều nhìn y không vừa mắt.

Tuy rằng ngoài miệng ba người nói phải diệt trừ Luyến Nhi, nhưng dù sao ở trong cung các nàng cũng không có thế lực lớn, chỉ có thể trước mắt đem Luyến Nhi lánh xa khỏi tầm mắt Hoàng Thượng, đợi cho Hoàng Thượng chậm rãi quên đi Luyến Nhi, lập tức mau chóng trừ khử y.

Luyến Nhi bị ba vị chủ tử phân tới mã phòng, giao việc trông coi ngựa cho y, dặn dò quản sự mã phòng giao hết tất cả việc nặng nề mệt nhọc nhất cho y làm.

Nhưng việc ba vị chủ tử đẩy Luyến Nhi vào mã phòng làm việc cũng phải xin chỉ thị của vị chưởng quản hậu cung Lan quý phi, mà Lan quý phi cũng ngầm đồng ý chuyện này, nhưng không được cho Luyến Nhi những việc quá nặng. Cho nên Luyến Nhi bị phân đến chuồng ngựa, chuyên môn phụ trách nuôi nấng và tắm rửa tất cả ngựa trong chuồng. Đối với thể trạng nhỏ bé của Luyến Nhi mà nói, cả chuồng dù chỉ có bảy con ngựa, công việc cũng đã phi thường nhiều. Dù sao từ khi ở nơi đó qua đêm đầu cùng Hoàng Thượng, Luyến Nhi cũng đã chuẩn bị tâm lý tốt.

Luyến Nhi nhìn xung quanh đầy phân ngựa lại thở dài, dùng khăn che mặt cố gắng rửa sạch.

“Luyến Nhi công tử, thật sự là ủy khuất ngài, đây đều là ba vị chủ tử Vịnh Phương các phân phó, lão nô cũng không can thiệp được.” Quản sự mã phòng là Tần công công đi vào chuồng ngựa, một bên cầm lấy thiết sạn giúp đỡ Luyến Nhi rửa sạch.

Luyến Nhi vừa thấy Tần công công đến giúp y làm việc, chạy nhanh đến đoạt lấy thiết sạn trong tay Tần công công: “Công công đừng nói như vậy, Luyến Nhi là người dư thừa trong cung, công công gọi ta là công tử, ta không dám nhận.”

“Công tử, ngày sau nếu công tử có thăng chức, vạn lần đừng nên trách nô tài hôm nay chậm trễ.” Tần công công bị Luyến Nhi đoạt đi thiết sạn trong tay hắn cũng không đi cướp về, đứng ở nơi đó nói chuyện.

“Thật không dám, hiện giờ Luyến Nhi không dám có suy nghĩ không an phận, chỉ cầu có thể an an ổn ổn là tốt rồi.” Nói lời này, trong lòng Luyến Nhi thu đau một trận.

An an ổn ổn cũng có nghĩa sau này sẽ không còn được gặp lại Hoàng Thượng, chỉ có thể ở trong tâm trí hồi tưởng Hoàng Thượng. Từ khi Hoàng Thượng kêu Phúc Y đưa y khi trở về, thậm chí ngay cả phong hào công tử cũng chưa phong, đừng nói tới việc phong quý nhân.

Nói cách khác, trong cung y căn bản là người dư thừa, vẫn là người không danh không phận như cũ. Hoàng Thượng đối đãi y như thế, e rằng Hoàng Thượng cũng chỉ là nhất thời chơi đùa, chưa từng nghĩ tới việc nạp y vào hậu cung. Tuy rằng Luyến Nhi khinh thường cuộc sống trong hậu cung kia, nhưng ngẫm lại chính mình ngay cả tư cách tranh sủng cũng không có, vị trí của y ở trong lòng Hoàng Thượng cũng không rõ là gì.

Tần công công nghe Luyến Nhi nói như vậy, trong lòng cũng buông xuống gánh nặng, cùng Luyến Nhi khách sáo vài câu liền rời đi.

Mỗi ngày Luyến Nhi vội vàng rửa sạch chuồng, tắm rửa ngựa sạch sẽ, căn bản không có thời gian suy nghĩ việc khác. Công việc duy nhất khiến Luyến Nhi vui vẻ chính là mỗi ngày sẽ có thể vuốt ve Du Long. Du Long là ngựa cưỡi của Hoàng Thượng, mỗi lần ra cung đều nhất định cưỡi nó, Hoàng Thượng thập phần sủng ái Du Long, đối đãi nó hết thảy đều tốt hơn nhiều so với những con ngựa khác.

Mỗi lần Luyến Nhi tắm rửa Du Long luôn tưởng tượng ra bộ dáng uy phong của Hoàng Thượng ngồi bên trên, bất tri bất giác cười một tiếng.

Ngày hôm đó đột nhiên có người đến truyền lời, nói là Hoàng Thượng muốn du ngoạn, gọi người đem Du Long cùng một con ngựa khác đến cửa sau cung. Luyến Nhi không dám chậm trễ, chạy nhanh kéo Du Long cùng một con khác vô cùng dũng mãnh đến cửa cung, kích động nghĩ hẳn là sắp có thể nhìn thấy mặt Hoàng Thượng.

Rất xa thấy Hoàng Thượng nắm tay một nam hài đi tới, trên mặt nam hài tràn đầy khoái hoạt tươi cười, nhìn qua thật hạnh phúc. Hai người vừa nói vừa đi về bên này, một đại đội quân đi theo phía sau, Hoàng Thượng nghe nam hài nói, vô thức còn lộ ra nụ cười khó gặp.

Gần như chỉ trong nháy mắt nước mắt đã đong đầy hốc mắt của Luyến Nhi, hóa ra trong khoảng thời gian này Hoàng Thượng không có tìm y, mà hắn đã đi sủng nam hài này.

Luyến Nhi không dám nhìn lại, bởi vì Hoàng Thượng đã đến gần, y vội vàng cúi thấp đầu, thêm vào bây giờ y đang mặc y phục thái giám, Hoàng Thượng hẳn là không nhận ra y, dưới loại tình huống này vẫn đừng nên khiến Hoàng Thượng nhận ra y là tốt nhất.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s