|QBKQ| Chương 12: Hai người hai mặt lưỡng chủng tình

Thời điểm bọn họ nói chuyện, Hoàng Thượng đã lẳng lặng đứng ở phía sau nghe hai người đối thoại.

Vẫn là Phúc Y thính tai, nghe được hơi thở phía sau người, thế là xoay lại nhìn một cái xem người đến là ai. Vừa thấy người đến hóa ra là Hoàng Thượng, Phúc Y vội vàng quỳ xuống: “Cung nghênh Hoàng Thượng hồi cung.”

Luyến Nhi nghe Phúc Y nói, mới giật mình phát giác phía sau có người, cũng gấp đến độ muốn quỳ xuống, nhưng hiện tại y đang ở trong mộc dũng, làm sao có thể đi ra? Cả người y lại xích lõa, không được, như vậy thật bất kính.

Luyến Nhi đang tiến thoái lưỡng nan, lại nghe Hoàng Thượng lên tiếng: “Được rồi, đều hãy bình thân.”

Nói xong lập tức đi đến bên giường, ở trên giường cầm lấy quần áo Phúc Y mới đưa tới, nhìn thoáng qua liền ném sang một bên: “Phúc Y, phân phó xuống, làm vài bộ quần áo vừa người cho Luyến Nhi.”

Vừa nói, lại vừa đi đến bên người Luyến Nhi, tay khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của y: “Đã thấy khá hơn chưa?”

“Vâng, đã khá hơn nhiều rồi.” Luyến Nhi đối diện cùng Hoàng Thượng, nhìn thấy trong ánh mắt kia chỉ có bóng dáng chính mình, trong lòng lại một trận hốt hoảng.

“Nơi kia cũng đã khá hơn rồi sao?”

Trên mặt Luyến Nhi toàn bộ nhuộm đỏ, cúi đầu không dám trả lời.

Lúc này Luyến Nhi còn đứng ở trong mộc dũng, Phúc Y định đem khăn đến bên cạnh y để y thuận tiện lau khô mình, thấy Hoàng Thượng đi tới, Phúc Y liền thức thời lui xuống.

Dung Diệp đi đến bên người Luyến Nhi, một tay dìu Luyến Nhi ra khỏi mộc dũng, rồi sau đó mới bế y lên.

Luyến Nhi bị dọa đến thiếu chút nữa kêu to ra tiếng, sợ giãy dụa sẽ bị rơi xuống đất, chỉ dám gắt gao ôm cổ Hoàng Thượng. Khi cảm nhận được thân thể an toàn ở trên giường, Luyến Nhi mới yên lòng.

“Nơi đó còn đau không?”

Dung Diệp vẫn như cũ không một biểu tình hỏi, Luyến Nhi nằm ở trên giường thẹn thùng, muốn trốn lại trốn không xong. Hoàng Thượng cầm khăn đưa đến, hắn đã không còn bộ dáng nổi giận đáng sợ như ngày hôm qua, trên khuôn mặt vốn lạnh lùng lại lộ ra một tia ôn nhu. Dung Diệp gọi Phúc Y nhanh chóng đưa thuốc mỡ đến, tay cầm bát thuốc mỡ đến trước giường Luyến Nhi: “Đến, trẫm bôi dược cho ngươi.”

Luyến Nhi nhẹ nhàng lắc đầu, làm khăn trùm trên đầu gần như che mất cái mũi. Hoàng Thượng đột nhiên ngập tràn ôn nhu với y như vậy, y có chút không tin vào mắt mình, nhớ đến đêm qua đau đớn khôn cùng, Luyến Nhi vẫn có chút sợ hãi.

Ngay lúc này, Hoàng Thượng toát ra vẻ ôn nhu khó gặp, khiến trong lòng Luyến Nhi không hiểu sao rung động một chút, ngực đột nhiên đập thật nhanh, hai má dần dần đỏ lên.

“Không cần, Hoàng Thượng. Luyến Nhi có thể tự làm, không dám phiền Hoàng Thượng.” Luyến Nhi sợ tới mức lấy chăn bao toàn thân mình lại, chỉ lộ ra hai ánh mắt ở bên ngoài.

“Được rồi, trẫm không làm khó dễ ngươi, nhưng dược nhất định phải bôi.”

Dung Diệp đưa đến thuốc mỡ trước mặt Luyến Nhi, ý tứ rõ ràng: nếu không cần trẫm hỗ trợ, vậy ngươi tự mình bôi đi.

Luyến Nhi khó xử nhìn bát thuốc trước mặt, vết thương kia ở phía sau, chính mình làm sao nhìn đến được, dược để lâu cũng sẽ không còn công hiệu. Hiện tại Hoàng Thượng ở trước mặt, y làm sao không biết xấu hổ mà tự bôi dược? Tuy rằng trên mặt Hoàng Thượng vẫn không để lộ bất kì cảm xúc gì, nhưng Luyến Nhi cảm giác được Hoàng Thượng giống như là đang xem kịch vui. Dù sao tâm tính Luyến Nhi vẫn là một đứa nhỏ, y bối rối, miệng mấp máy như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Dung Diệp nhìn thấy Luyến Nhi thẹn thùng, trong lòng có chút ngứa, thế là cúi thấp xuống nhẹ nhàng hôn một chút lên cánh môi phấn nộn mềm mại. Luyến Nhi chậm rãi nhắm mắt lại, cũng không có tỏ vẻ kháng nghị, Dung Diệp cũng không nhẫn nại, lần nữa hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn phấn hồng kia.

Luyến Nhi chỉ cảm thấy đầu óc mơ hồ, biết Hoàng Thượng đang hôn y, tuy rằng thân thể khẩn trương lại nhẹ nhàng phát run, y cũng không có phản kháng. Đêm qua, chuyện gì tới cũng đã tới, bây giờ phản kháng cũng không còn kịp. Luyến Nhi tự an ủi chính mình, tự tìm cho chính mình một cái lý do, nếu không nghĩ như vậy, y cảm thấy có lỗi vì yêu Vương gia. Cho dù Vương gia đã cưới thê tử, nhưng Luyến Nhi biết, trong lòng Vương gia vẫn còn có y. Nếu cứ rơi vào nhu tình của Hoàng Thượng như vậy, Luyến Nhi cảm thấy chính mình thực hèn hạ.

Dung Diệp nhẹ nhàng hôn Luyến Nhi, nhìn thấy y mất tập trung, trong mắt nổi lên ý xấu, gặm cắn môi Luyến Nhi một chút.

Luyến Nhi cảm nhận được đau đớn liền hé miệng nhẹ giọng hô đau, lại bị đầu lưỡi linh hoạt thừa dịp lỗ hổng dò xét tiến vào. Luyến Nhi mới quen tình dục, vẫn không thể thừa nhận tình cảm mãnh liệt như vậy, hai tay gắt gao nắm lấy quần áo Dung Diệp, miệng nhẹ giọng ngâm nga, nước miếng trong miệng không kịp nuốt đã chảy xuống cổ.

Tuy rằng Dung Diệp trải qua nhiều chuyện, trong lòng hắn hiểu được, Luyến Nhi cũng không phải bắt đầu thích hắn, Luyến Nhi chính là không muốn làm hắn nổi giận. Cho dù hiện tại hắn chiếm thân thể Luyến Nhi, nhưng tâm Luyến Nhi cũng không ở trên người hắn. Nhưng dù sao Dung Diệp cũng không để ý.

Mười tám tuổi Dung Diệp đăng cơ, phụ hoàng mẫu hậu song thân ly thế, lưu lại hắn cùng mười một đệ đệ, áp lực đối mặt cùng triều đình, một mình hắn gánh chịu tất cả, dần dần cũng dưỡng thành tính tình lãnh khốc.

Đến chín năm sau, vì danh lợi gia tộc, không ít người đem những nữ nhi còn trẻ tuổi tiến cung, các phi tần đơn giản là muốn hầu hạ khiến Cửu ngũ chí tôn cao hứng, rồi mới chia lấy phân nửa quyền lợi của gia tộc, không ai là thật tâm đối đãi hắn, cho nên Luyến Nhi dù không phản kháng hắn xem ra cũng không phải chấp nhận.

Thân thể Luyến Nhi mang đến cho hắn khoái cảm khác biệt cùng những vị phi tử khác, khiến hắn vô cùng khoái hoạt, những thứ còn lại hắn không thèm quản, tâm Luyến Nhi chứa ai hắn không muốn biết. Nhưng là hắn tuyệt đối sẽ không cho Luyến Nhi có cơ hội trở lại bên cạnh Lục Vương gia.

Mười một đệ đệ đều là tâm phúc của hắn, mà lục đệ của hắn thế nhưng vì tiểu hài tử lại dám cùng hắn trở mặt. Do đó, Luyến Nhi này nhất định phải rời khỏi lục đệ. Lúc trước hắn nghĩ, chỉ cần làm cho lục đệ nghĩ rằng Luyến Nhi đã là người của hắn, như vậy lục đệ dù không muốn cũng phải buông, thời gian lâu sẽ tự nhiên quên đi tiểu Luyến Nhi này.

Nhưng trước đây, hắn không có chạm qua Luyến Nhi, thứ nhất là nghĩ y dù sao cũng là người của lục đệ, thứ hai là bởi vì lúc đó Luyến Nhi còn quá nhỏ, hoàn toàn không thể gợi lên dục vọng của hắn. Hiện giờ gặp lại Luyến Nhi lại không thể tự kiềm chế, trong lòng Dung Diệp tự định ra thời hạn cho chính mình, thời hạn vừa đến phải vứt bỏ Luyến Nhi, tuyệt đối không thể giữ một người ảnh hưởng đến đệ đệ của chính mình bên cạnh. Bọn đệ đệ cần hắn bảo hộ, còn có bốn đệ đệ vẫn là vị thành niên, hắn không thể để cho chính mình lưu lại nhược điểm.

Luyến Nhi không biết, chính mình hận Hoàng Thượng hai năm, giờ khắc này Hoàng Thượng ngay tại trước mắt, ở trong lòng y đã không còn tồn tại sợ hãi, tâm can nhỏ bé của y đã bị Hoàng Thượng ôn nhu lấy đi.

Tình thoáng đã sinh, trong lòng không cách nào gỡ bỏ, không còn tình cảm ngây ngô khi còn trẻ, hiện tại đối mặt là tình yêu chân chính, nhưng là chính y không ngờ được, y đã sắp bị người bỏ rơi.

2 thoughts on “|QBKQ| Chương 12: Hai người hai mặt lưỡng chủng tình

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s