|QBKQ| Chương 11: Phúc Y

“Công tử, tại sao ngài lại ngồi bệt dưới này?”

Vào cửa chính là thái giám tổng quản Phúc Y bên cạnh Hoàng Thượng. Phúc Y thấy Luyến Nhi lõa thân quỳ gối bên giường, đoán y là đang muốn tìm quần áo. Phúc Y cũng có chút khó xử, bình thường chủ tử các cung thị tẩm luôn sẽ có hạ nhân đem quần áo lại đây. Nhưng Luyến Nhi này vốn là hạ nhân, làm gì có người nào mang cho y quần áo, hơn nữa ngày thường y đều mặc quần áo của thái giám, hiện tại y đã là người của Hoàng Thượng, quần áo đó căn bản là y không thể mặc. Quần áo trong điện thật ra không ít, nhưng hầu hết đều là của vạn tuế gia, cho dù là thường phục cũng không phải người thường có thể mặc.

Mặc kệ như thế nào vẫn nên tắm rửa trước đi. Nghĩ đến đây, Phúc Y cao giọng nói với hạ nhân gian ngoài: “Truyền dục!”

“Vâng.” Gian ngoài có người cung kính lên tiếng, lập tức đi xuống truyền người đưa ôn thủy đến.

Bên này Phúc Y tạm thời lấy tấm thảm khoác cho Luyến Nhi: “Công tử đừng vội, chờ công tử tắm rửa xong nô tài lập tức sai người đi lấy hai bộ quần áo lại đây.”

Kỳ thật hiện tại cùng lắm là cho y mặc thường phục của hắn, xem tiểu Luyến Nhi bây giờ thật đáng thương, nhất định phải tấu thỉnh Hoàng Thượng giúp y làm vài bộ đồ mới được.

Phút chốc, bên ngoài có người nâng mộc dũng đem đến tẩm phòng, hơi nước lập tức bốc lên, biến không khí trong phòng vốn còn se lạnh trở nên ấm áp.

Cảm giác nhiệt độ đang ấm dần, Luyến Nhi mới phát giác chính mình đã sắp đông cứng phát run, tay cầm lấy thảm cũng lạnh lẽo trắng bệch. Phúc Y đỡ Luyến Nhi chậm rãi ngồi vào trong nước, tiếp xúc mặt nước ấm áp kích thích Luyến Nhi hút một ngụm lãnh khí.

“Công tử, rất đau sao? Nô tài đi lấy dược đến, công tử tẩy xong rồi bôi dược vào.”

“Dược sao?”

“Vâng! Buổi sáng hôm nay Hoàng Thượng rời giường đã tuyên thái y đem dược đến, thoa một chút sẽ tốt lên rất nhiều.”

Bộ dạng tiểu Luyến Nhi khuynh quốc khuynh thành, tính cách lại cực kỳ ngoan ngoãn thực khiến người ta yêu thích, Phúc Y cũng là phá lệ che chở cho y.

“Cảm tạ công công, làm phiền công công vì Luyến Nhi lo lắng.”

Ngồi trong làn nước ấm áp, ánh mắt Luyến Nhi lại bịt kín một tầng sương mù.

Tiến cung lâu như thế, lần đầu tiên cảm giác được có người chân chính quan tâm y, tuy rằng thái giám ở cùng chỗ với y cũng tốt lắm, nhưng là chưa từng có người nào vì y lo nghĩ chu toàn thế này. Trừ bỏ Vương gia, Phúc Y là người đầu tiên dụng tâm với y như thế.

“Công tử đừng khách sáo với nô tài như vậy.” Một bên giúp Luyến Nhi tẩy trừ, Phúc Y có chút lời nói thấm thía.

Luyến Nhi ngẩng đầu nhìn Phúc Y: “Công công, công công có thể gọi thẳng ta là Luyến Nhi, ở trước mặt công công Luyến Nhi mới là hạ nhân, công công tự xưng nô tài thực không hợp quy củ.”

“Hiện tại ngài là người của Hoàng Thượng, ngày sau Hoàng Thượng còn muốn phong ngài thành phi. Phúc Y sao dám gọi thẳng tục danh?”

“Luyến Nhi chưa bao giờ dám nghĩ đến việc được phong thưởng, chỉ cầu bình an là tốt rồi, nếu có thể rời khỏi hoàng cung đã toại nguyện, nhưng Luyến Nhi biết điều đó không có khả năng.”

“Luyến Nhi, xin đừng trách nô tài lắm miệng.”

Phúc Y sửa miệng gọi thẳng tên Luyến Nhi, trong lòng coi y như bằng hữu mà đối đãi: “Sau này ngài ở trước mặt Hoàng Thượng không được nhắc tới Lục Vương gia dù chỉ một chữ. Mấy năm nay nô tài hầu hạ Hoàng Thượng, rất am hiểu Vạn tuế gia. Tối hôm qua thị tẩm vốn Hoàng Thượng rất vui vẻ, nhưng ngài lại cố tình nhắc đến Vương gia khiến Hoàng Thượng mất hứng. Ngài đã là người của Hoàng Thượng, sao còn có thể muốn Vương gia, Hoàng Thượng đương nhiên tức giận trừng phạt ngài. Lục Vương gia là thân đệ đệ của Hoàng Thượng, Hoàng Thượng đều rất sủng ái những đệ đệ của mình, sẽ không vì ngài mà đi trách tội Lục Vương gia. Nhưng ngài lại ── Hoàng Thượng rất yêu thương ngài, ngài lại cố tình lại niệm tình cũ với Vương gia, Hoàng Thượng đương nhiên sẽ sinh khí lên người ngài, sao phải khổ vậy chứ? Hiện tại nô tài có thể trở về là vì Hoàng Thượng lo cho ngài mới phân phó nô tài đến xem, tránh cho những nô tài khác làm khó dễ ngài. Thừa dịp bây giờ Hoàng Thượng hữu tình, ngài nên giúp Hoàng Thượng vui một chút, tự kiếm chút chỗ dựa cho ngày sau của chính mình.”

Nghe Phúc Y nói thực tâm huyết, Luyến Nhi lặng yên không nói.

Đúng vậy! Bên người Hoàng Thượng nhiều tuấn nam mỹ nữ như vậy, y cùng lắm chỉ do Hoàng Thượng nhất thời hứng thú tìm đến giải sầu, chờ Hoàng Thượng chơi chán, y sẽ có thể quay về chỗ bọn thái giám, tuy rằng có chút kham khổ, y vẫn có thể sống tốt!

Trong lòng Luyến Nhi nghĩ vậy, ngoài miệng lại nói khác: “Cảm tạ ngươi, Phúc Y công công, ngươi đối ta thật sự quá tốt.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s