|QBKQ| Chương 10: Đêm đầu

Lời nói của Luyến Nhi hoàn toàn chọc giận Dung Diệp.

Cửu ngũ chí tôn hắn trong mắt tên nô tài nhỏ bé này lại biến thành người phi lễ?

Không hề muốn nghĩ tới nữa, trực tiếp đẩy mạnh phân thân vào hậu đình nhỏ của Luyến Nhi, nhưng thân mình Luyến Nhi nhỏ bé, lại là tấm thân xử nam, làm sao chứa nổi quái vật lớn của Hoàng Thượng?

Vài lần đẩy mạnh cũng không thể tiến vào, làm cho hai người càng khổ sở. Dung Diệp có chút khó nhịn, cao giọng nói với gian ngoài: “Phúc Y, lấy hộp gấm đến đây.”

Một lát sau, Phúc Y mang một hộp gấm nhỏ đến trước giường, nhấc màn lên lộ ra một khe hở nhỏ, thuận lợi đưa vào hộp gấm, sau đó liền lui ra gian ngoài.

Dung Diệp mở hộp gấm ra, bên trong hộp đặt những vật Luyến Nhi hoàn toàn chưa bao giờ thấy qua, Dung Diệp cầm lấy một cái trụ dài bạch ngọc, ở bên cạnh đặt một hộp cao dược, thoa vài lần ở hậu đình nhỏ của Luyến Nhi, rồi mới trực tiếp đẩy vào.

Luyến Nhi đau đớn hét thảm một tiếng, cảm giác được dị vật xâm nhập, thân thể bị Hoàng Thượng gắt gao đè lại, hai tay bị trói ở đầu giường, chút phản kháng nhỏ nhoi của y đều không có tác dụng, chỉ có thể cố nén thống khổ bị dị vật ở trong cơ thể, cố gắng nhẫn nại không phát ra âm thanh.

Nhìn người dưới thân nhẫn nhịn, Dung Diệp dần dần nhẹ đi lực đạo trên tay, làm cho y dễ chịu một chút, chờ y chậm rãi làm quen. Cửu ngũ chí tôn chưa bao giờ nhân nhượng người khác, nhưng lại cam tâm tình nguyện ủy khuất chính mình đi nhân nhượng tiểu nô tài này.

Đau đớn dần dần biến thành một loại khoái cảm, Luyến Nhi khó nhịn được khinh suyễn ra tiếng, kích thích Dung Diệp thiếu chút nữa ném ngọc hành kia đưa chính mình vào. Thật vất vả ngăn chặn ngọn lửa, lại nghe Luyến Nhi nhẹ giọng nói thầm cái gì đó, Hoàng Thượng thực muốn nghe rõ tiếng y nói một chút.

Có phải hắn khiến y không thoải mái hay không? Nghĩ đến đây, Cửu ngũ chí tôn chậm rãi xoay người Luyến Nhi, để y nằm thẳng ở trên giường, như vậy có thể khiến y thoải mái hơn một chút. Lúc này hắn mới chợt nhìn thấy ánh mắt thất thần của y, không hiểu sao trong lòng lại nổi lên một trận đau đớn khó tả.

Lần đầu Luyến Nhi cảm nhận khoái cảm truyền đến toàn thân, xa lạ nhưng không chán ghét. Lúc này Hoàng Thượng đột nhiên ngừng lại, y có chút khó nhịn lắc lắc mông, mê hoặc lại bất lực. Trong đầu mơ hồ nghĩ đến người tốt nhất với y, người đã từng cùng y thân cận.

“Vương gia, đừng đi… Vương gia, Luyến Nhi sợ…”

Nghe được lời y nói, Dung Diệp quyết định không bao giờ… nhẫn nại chính mình nữa, nghẹn lửa giận thêm dục hỏa cả một buổi tối chỉ vì thông cảm Luyến Nhi là lần đầu, nhưng giờ phút này Dung Diệp cũng không còn tin Luyến Nhi không có kinh nghiệm, mạnh mẽ rút ra tiểu ngọc hành trong cơ thể Luyến Nhi, đỉnh cả phân thân mạnh mẽ vào hậu đình nhỏ chưa hoàn toàn nới rộng, ngoài miệng còn ác độc nhục mạ: “Dâm hóa, còn nói chính mình cùng lục đệ trong sạch, nhìn bộ dạng ngươi dâm đãng như thế này, trẫm thật hối hận đã đau lòng cho ngươi.”

Sự dịu dàng trong nháy mắt liền biến mất, thân mình Luyến Nhi như lá rụng trong gió, kịch liệt đau đớn lại xuất hiện một tia khoái cảm. Đó cũng là những gì cuối cùng mà Luyến Nhi cảm nhận được.

Trước khi hôn mê Luyến Nhi nghĩ đến một chuyện, công công đã nói qua không thể ở trên giường Hoàng Thượng qua đêm. Lúc trước nghe không hiểu lời nói cổ quái này, hiện tại Luyến Nhi đã hiểu được.

Lúc Luyến Nhi tỉnh lại trời đã sáng, y nhất thời có chút ngây ngốc, không biết chính mình đang ở nơi nào, hồi tưởng nửa ngày mới nhớ lại hôm qua bị tuyên đến thị tẩm.

Từ lúc tiến cung Luyến Nhi chỉ mang thân phận thấp kém ở cùng một chỗ với thái giám, phần lớn không liên quan hậu cung, cho dù các phi tử tranh sủng cũng sẽ không làm trò trước mặt y. Bởi vì mọi người vẫn coi y như tiểu hài tử, cảm thấy không nên ở trước mặt y nhắc tới việc nam nữ, cho nên trước kia Luyến Nhi cũng không biết thị tẩm là ý tứ gì.

Trải qua một đêm dày vò, Luyến Nhi cuối cùng đã biết hàm ý của đêm xuân đau đớn này ── thật sự rất đau.

Cảm giác dưới thân vẫn là một mảnh bỏng rát, hậu đình mặc dù không thống khổ như lúc bị Hoàng Thượng tra tấn đêm qua nhưng vẫn có chút đau. Luyến Nhi cẩn thận chậm rãi đứng dậy, quan sát tình huống chung quanh, lúc này mới nhìn thấy ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào.

Trong lòng Luyến Nhi cả kinh.

Hiện tại không biết đã là canh mấy, nghe quy củ không thể lưu lại qua đêm, mà y lại ngủ thẳng đến bây giờ. Trong lòng Luyến Nhi nén giận chính mình, nhảy vội xuống mặt đất, kết quả sốt ruột đến quên thương tích phía sau, đau đến suýt nữa ngã nhào trên đất, vội vàng nắm lấy cạnh giường mới không chật vật đến nỗi ngã xuống.

Luyến Nhi chậm rãi quỳ xuống, nhìn quanh bốn phía tìm kiếm quần áo của chính mình, nhưng cái gì cũng không tìm thấy. Đúng vậy, đêm qua là y lõa thân bị đưa tới, che thân cũng chỉ có một cái áo choàng bạc. Hiện tại ngay cả áo choàng đó cũng tìm không thấy, y nghĩ chắc hẳn là bị cung nữ hay thái giám mang đi rồi. Bây giờ đã quá trưa, nếu không rời đi sợ là lát nữa Hoàng Thượng trở về sẽ trách tội.

Nhưng cả một mảnh vải che thân y đều không có, hơn nữa dưới thân lại đau đến đứng dậy không nổi. Luyến Nhi muốn khóc lên, nhưng rồi chỉ có thể bất lực quỳ trên mặt đất. Y đảo mắt nhìn bốn phía xung quanh, chợt thấy ở gian ngoài có mấy người hầu hạ, có thể đó là người hầu hạ Hoàng Thượng, không biết y có thể nhờ họ giúp không?

Chỉ hi vọng họ không xem thường y.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s